Docstoc

trang giang

Document Sample
trang giang Powered By Docstoc
					Bài làm:
Bình về tơ Huy Cận, Xuân Diệu viết:"Trong thơ VN nghe bay dậy 1 tiếng địch buồn... ấy là 1 bản ngậm ngùi
dài:có phải tiếng đìu hiu của khóm trúc bông lau,có phải niềm than vãn của bờ sông bãi cát...Thơ Huy Cận đó ư?
Ai nhắc làm chi đến nỗi thê thiết của ngàn đời, ai động đến cái lớp sầu dưới đáy hồn nhân thế, ai thuật lại mà não
nuột lắm sao!". Trước CM tháng 8,hồn thơ HC thường mang cảm hứng về vũ trụ,ko gian với điệu buồn ảo
não.Tràng Giang là 1 bài thơ như vậy _mang những nét đẹp rất tiêu biểu cho hồn thơ HC.
XD đã nhận xét rất tinh tế: Bài thơ hầu như đã trở thành cổ điển của 1 nhà thơ mới. Nét cổ điển đã thoáng hiện
ngay từ nhan đề tác phẩm:Tràng Giang. Tiêu đề bài thơ ko những giúp người đọc cảm nhận õn nét vẻ đẹp cổ điển
mang phong vị Đường thi,mà còn tạo rra 1 ko khí bâng khuâng tự tình.2 tiếng TRàng Giang ngân nga như mở ra
1 khoảng ko gian bao la vô tận.dường như cảnh càng bát ngát thì tình càng mênh mang.Bài thơ mở ra với lời đề
từ: Bâng khuâng trời rộng nhớ sông dài. dường như đã gói trọn cảm hứng chủ đạo của tp.Đó là nỗi sầu của 1 cái
tôi cô đơn trước cái vô cùng của trời đất,và trong nỗi niềm ấy, TG ngập đầy nỗi nhớ ko gian và niềm khát khao
gao cảm gữa con người với con người và con người với thiên nhiên.
"Sóng gợn ....nước song song"
Hin h f ảnh từng đợt sóng gợn nhẹ nhàng,tiếp nối nhau như trỉ ra 1ko gian vô hạn. Con sóng lăn tăn, lớp lớp buồn
điệp điệp như vỗ vào,thấm sâu vào lòng người đọc bao nỗi ám ảnh.Kìa con thuyền đơn chiếc,kìa dòng nước đìu
hiu.Cảnh buồn hay người đang u sầu trống trỉa.Nỗi buồn dập dềnh theo sóng nước mênh mang.Con sóng cứ cuộn
trôi biết bao giờ gặp gỡ?
"thuyền về......Lạc mấy dòng"
Thuyền và nước bao giờ chẳng sóng đôi mà giờ đây đã nhuốm màu chia li tan tác.Thuyền trôi nc chảy,nỗi sầu
chia theo dòng nước vè đến chốn nao?
Lạc giữa muôn trùng sóng nc,cành củi khô xoay giưaônngf,bơ vơ biết về phương nào,chỉ biết mang thao cái nhỏ
nhoi,cạn kiệt của sự sống tựa như thân phận cô đơn lạc lõng của kiếp ngwời.
Nỗi buồn trong lòng thi sĩ càng tăng thêm mỗi lúc và trải mãi ko thôi,thấm đẫm vào cảnh vật:
"Lơ thơ..............chợ chiều"
............
Bì viế còn khá dài,mình chưa có thời gian gõ tiếp nên phần cuối bạn tự triển khai tiếp nhé! Mình co thể giúp bạn
lập 1 cái dàn ý như thế này:
Cảm nhận chung về bức tranh thiên nhiên trong bài:
1. Bức tranh Tn được dựng lên trong 1 ko gian bao la rộng lớn:
- Thủ pháp đối lập:Dùng những nét phác họa đơn sơ để nới rộng ko gian về nhiều phía: chiều cao,chiều
rộng,chiều sâu.về phía nào cũng vô tận,ko có điểm dừng.
- Sử dụng những hình ảnh nhỏ bé,trôi nổi:con thuyền,cành cuỉ,cồn cỏ,bến cô liêu,bèo dạt,chim nghiêng cánh nhỏ.
=> tô đậm cảm giác về ko gian rộng lớn.
2. Thiên nhiên cừa cổ kính lại vừa gần gũi thân tuộc.
- Cổ kính: + 1 hệ thống từ láy toàn phần
+ thi liệu:cảnh trời mây,sông nước,cánh chim,hoàng hôn (quen thuộc trong thơ xưa)
- Gần gũi :
+ hình ảnh quen thuộc,gắn bó với tâm hồn người Việt:cánh chim,bến nước,cồn cỏ,chợ chiều=> gợi tình cảm gắn
bó với quê hương của tác giả.
3. Thiên nhiên đẹp nhưng buồn.(tiêu chuẩn thẩm mĩ của thơ mới)
- Đẹp: Bao la khoáng đạt.Thanh bình yên ả.Hùng vĩ.
- Buồn:ko gian gợi nỗi sầu chia li,nỗi buồn trống trải,buồn thương khắc khoải,lan tỏa mênh mang,trôi nổi xa
vắng,sầu ko gian,sầu vũ trụ.
b. Khổ thơ 2
- Trước thiên nhiên rộng lớn ấy, nhà thơ mong tìm những nơi chốn tụ họp của con người (làng, chợ, bến)
nhưng càng thấy hoang vắng, trơ trọi. Huy Cận đã học từ câu thơ dịch Chinh phụ ngâm (Bến Phì gió thổi đìu
hiu mấy gò), nhưng thêm một từ láy (Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu) khiến cảnh vật càng quạnh quẽ. Câu thơ
Đâu tiếng làng xa vãn chợ chiều nói đến âm thanh mà lại làm nổi bật cái vắng lặng.
c. Khổ thơ 3
- Khổ thứ 3 thể hiện rõ bút pháp tả cảnh ngụ tình với những hình ảnh vừa gần gũi thân quen vừa giàu sức
gợi. Những cánh bèo phiêu dạt giữa lặng lẽ bờ xanh tiếp bãi vàng phải chăng cũng là hình ảnh những kiếp
người lênh đênh vô định.
- Nhà thơ mong tìm một sự giao cảm, gắn bó nhưng trước mắt chỉ là không gian mênh
mông, không một chuyến đò, không một cây cầu kết nối. Con người cảm thấy bơ vơ, cô độc giữa một cõi
đời không chút niềm thân mật.
d. Khổ thơ 4
- Nỗi cô đơn càng thấm thía lúc hoàng hôn. Được gợi từ câu dịch thơ Đỗ Phủ (Mặt đất mây đùn cửa ải xa),
Huy Cận đã sáng tạo nên hình ảnh một hoàng hôn hùng vĩ Lớp lớp mây cao đùn núi bạc. Cánh chim quen
thuộc trong thơ ca về hoàng hôn đến Huy Cận cũng mang nét mới lạ: cái hữu hình của cánh chim nhỏ
nghiêng xuống làm hiện lên cái vô hình của bóng chiều trĩu nặng; cánh chim giữa trời rộng gợi “cái tôi” cô
đơn, rợn ngợp trước vũ trụ, trước cuộc đời.
- Huy Cận đã liên tưởng đến Thôi Hiệu khi viết hai câu cuối. Khói sóng trên sông làm Thôi Hiệu buồn, còn
Huy Cận thì không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà, nỗi nhớ đã luôn da diết trong lòng tác giả.
3. Vẻ đẹp vừa cổ điển vừa hiện đại của bài thơ
a. Đề tài, cảm hứng:
- Tràng giang mang nỗi sầu từ vạn cổ của con người bé nhỏ, hữu hạn trước thời gian
không gian vô hạn, vô cùng.
- Tràng giang đồng thời thể hiện “nỗi buồn thế hệ” của một “cái tôi” Thơ mới thời mấ
nước “chưa tìm thấy lối ra”.
b. Chất liệu thi ca:
-Ở Tràng giang, ta bắt gặp nhiều hình ảnh quen thuộc trong thơ cổ (tràng giang, bờ bãi đìu hiu, cánh chim
trong bóng chiều…), nhiều hình ảnh, tứ thơ được gợi từ thơ cổ.
- Mặt khác, Tràng giang cũng không thiếu những hình ảnh, âm thanh chân thực của đờ thường, không ước
lệ (củi khô, tiếng vãn chợ chiều, bèo dạt…).
c. Thể loại và bút pháp:
- Tràng giang mang đậm phong vị cổ điển qua việc vận dụng nhuần nhuyễn thể thơ 7 chữ với cách ngắt
nhịp, gieo vần, cấu trúc đăng đối; bút pháp tả cảnh ngụ tình, gợi hơn là tả …những từ Hán Việt cổ kính
(tràng giang, cô liêu…).
- Song, Tràng giang lại cũng rất mới qua xu hướng giãi bày trực tiếp “cái tôi” trữ tình
(buồn điệp điệp, sầu trăm ngả, không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà…), qua những từ ngữ sáng tạo mang
dấu ấn xúc cảm cá nhân của tác giả (sâu chót vót, niềm thân mật, dợn…)
4. Kết luận
- Tràng giang của Huy Cận không chỉ là một bức phong cảnh mà còn là “một bài thơ về tâm hồn”. Bài thơ
thể hiện nỗi buồn cô đơn trước vũ trụ, trước cuộc đời.
- Từ đề tài, cảm hứng, chất liệu đến giọng điệu, bút pháp, Tràng giang vừa mang phong vị thi ca cổ điển
vừa mang chất hiện đại của Thơ mới.
- Vẻ đẹp vừa cổ điển vừa hiện đại cũng là một nét đặc trưng của phong cách Huy Cận.