HUYEN THIEN THUONG DE - DOC

Document Sample
HUYEN THIEN THUONG DE - DOC Powered By Docstoc
					玄天上帝
中國民間自古以來就有天人感應的思想,他們 相信天上星宿的運轉和人類的命運息息相關,而在 眾星運圍的世界中,唯有北極星永恆不動,先民就 把北極星神格化,奉為北斗星君,是星辰神祗里, 最尊貴的星君。 玄天上帝威風凜凜,八面生風,其形象為披發 黑衣、手持寶劍、足踏龜蛇,衛將執黑旗,兩旁為 金童玉女,水火二將。但玄天上帝的原形卻是兩只 爬虫──龜與蛇的合體,龜蛇合體之形,則起源于遠 古的星宿崇拜。 「玄天上帝」全稱為「佑聖真武玄天上帝終劫 濟苦天尊」,又稱北極玄天上帝、玄武帝、北極大 帝、真武大帝、真武大將軍、玄天大帝、元天上 帝、開天大帝、開天炎帝、真武帝、開天真帝、水 長上帝、真如大帝、元武神、北極佑聖真君、元
1

帝、北極聖神君、小上帝等諸尊號,清代文獻志書 對其尊稱繁多,簡稱上帝公、上帝爺、帝爺公。 道家則認為,北方是幽暗寒冷的地方,也是人 死後陰魂的歸宿,因此把黑星叫作玄,而統治北方 黑色陰暗世界的神,就稱「玄天上帝」,廣受眾信 所信,歷代帝祀亦極為普遍。 古時統稱北方的七星:斗、牛、女、虛、危、 寶、壁七宿為玄武,也就是指北斗星,據《禮記》 所載:「前朱鳥,而后玄武」。朱鳥是指南方的七 星。中國古代把天上的恆星分成二十八個星座,稱 為「二十八宿」。又把二十八宿分為東西南北四 組,每組七個星宿,想像成一種動物形象。根據五 方配五色的說法,即成為東方青龍,南方朱雀,西 方白虎,北方玄武(龜蛇)所謂「四象」。 龜為「四靈」(龍、鳳、麟、龜)之一,蛇也 被認為是有神性的靈物,這兩種爬虫頗受古人青 睞。北方玄武七宿遂被想像為龜蛇相繼之形。最
2

初,玄武與青龍、朱雀、白虎,同為道教的護法 神,是普通的小神。以后玄武異軍突起,逐漸成為 道教大神,被說成是奉玉帝之命鎮守北方的統帥。 歷代帝王封其為真君、帝君、上帝,步步高升。因 為宋代皇帝避其祖趙玄朗名諱,改玄武為「真 武」。宋神宗時立為玄天上帝,這就是星神的人格 化。 按道教的說法,「玄」乃龜蛇,位於北方,色 黑所以稱玄。玄武以龜蛇合體以應北宿之象,俗信 天界帝王位於北極,乃天一之帝,應兆虛危,司經 緯於北,為北方壬癸至靈神,金闕真尊應化身。 「玄天上帝」乃北極玄武星君的化身,道教尊上帝 為「三元都統帥」,為萬法教主稱號,統管三十六 元帥,其神威赫濯,靈驗無比,是道教靈威最盛, 信仰最廣的神明之一,尊「玄天上帝」為道教靈威 鼎盛高級神明,奉祀於「北極殿」或「真武殿」。 早在漢朝,人們即蓋廟奉祀「玄武真君」。到 了宋朝,開國皇帝名字之「胤」與「玄」字意義相
3

關,為了「避諱」,改稱「玄武」為「真武」。可 是到了宋真宗時,亦為了「避諱」,又把「真武」 改回「玄武」。千年間,「玄武真君」都只稱 「君」、「師」,未曾稱「帝」。 相傳元朝未年間,某次朱元璋戰敗,逃入武當 山真武廟,避過追兵,逃過大難。後來朱元璋建立 明朝,即位後感念真武救命之恩,下令改建真武 廟,重塑金身,又謝賜御題「北極神殿」匾額,加 封號為「玄天上帝」。 相傳玄天上帝是一名王子,黃帝時,玄武脫胎 于淨樂園善勝皇后,幼時已修道,長而威勇,不愿 繼承王位。後得紫元君所授秘法,又遇天神授以寶 劍,入武當山修練,四十二年功成,白日飛升。因 為統領天兵天將,戰伐有功,奉玉帝之命,鎮守北 方,封為玄天上帝。 民間俗傳,玄天上帝原為民間一名屠夫,以殺 豬為業,到了晚年,悔悟殺生太多,難積陰德,逐
4

決心修道,毅然放下屠刀,隱入深山,修真養性。 得觀音顯靈點化,謂他殺生太多,罪孽太深,必須 自切腹肚,取出五藏在河中洗淨方能得正果。屠夫 依言切腹割出內臟在河中洗滌,河水盡變黑色,直 洗至河水澄清,才把內臟納回腹中。 屠夫之行,至感動天,遂修成正果,這就是俗 稱「放下屠刀,立地成佛」的典故。 而他丟在河裡的腸胃,經年累月吸收天地精氣 後,竟變成龜蛇危害世人,玄天上帝即下凡收伏, 誰知打敗仗。只好請保生大帝幫忙,以三十六天將 (三十六天罡星)作為抵押,借到「伏魔北斗七星 劍」,與龜蛇大戰,劍光起處,果然龜蛇皆被制 服。可是一收劍,龜蛇又蠢蠢欲動。玄天上帝迫於 無奈,只好把龜蛇踩在腳下,運用神功壓住。而手 握之北斗七星劍,須臾不敢放鬆,無法歸還給保生 大帝,而三十六天將則歸保生大帝所擁有了。後來 龜蛇變成玄天上帝的從神,供奉在他左右。

5

另有傳說,昔日有一位屠夫,和一個吃齋人同 路參拜昆侖山觀音佛祖,過河不能渡過,吃齋人躊 躇不前,屠夫則朝拜心切,不顧生死的奮勇跳進河 里,拼命划水強行渡河,終于到達彼岸。但是因為 他以往殺生太多,六根不淨,不能獲許進入聖地。 於是,屠夫就自己剖開肚皮,取出內臟,以表示自 己的清淨和虔誠,致感天庭,將他的胃化為龜,腸 化為蛇,載著屠夫升上天界,成為玄天上帝。又 說,因為他自開肚皮以示清淨,后世又稱呼為「開 心尊者」。 《神異傳》:「真君仗劍,追天關地軸之妖, 冠履俱喪,伏而收之,故塑像猙獰,冠裳不整,底 下伏龜、蛇各一,龜,天之關也,蛇,地軸也。」 《圖志》:「真武為淨樂王太子,修練于武當 山,功成飛升,奉上帝命鎮守北天門,披發跣足, 建皂纛旗。」

6

《金陵志》:「真武大帝,即元武七宿也,故 作龜、蛇于其下,龜、蛇者,元武象也。」 《澎湖妃略》載:「北極真武元天上帝,乃北 方元武之神,元武屬水,水色黑,故帝衣旗幟俱 黑,即所謂元冥乘坎而司冬,稱冬帝曰黑帶是也, 神為五行之一,五行之祀,載于月令,此天地之正 氣也,說者謂帝北而位南,南為火,不相克耶?不 知民非水人不生活,坎離相濟,而人得以養,今南 方祝融之墟多祀者,此也?」 《台灣縣志》:「真武廟,一在東安坊,一在 鎮北坊,祀北極佑聖真君,邑之形勝,有安平鎮、 七鯤身為北關,鹿耳門、北線尾為地軸,酷肖龜 蛇,鄭氏踞台,因多建真武廟,以為此邦之鎮 云。」 而玄天上帝的造型:頭戴皇冠、威嚴顯赫、身 披黑衣、五綹長鬚、面容慈祥、右手持北斗七星

7

劍、左手印訣、赤足、右腳踏蛇、左腳踩龜。身後 衛將執黑旗,兩旁為金童玉女,水火二將。 相傳玄天上帝屬下康、趙、劉、林四大元帥, 輔佐上帝公鎮護宮闕、保佑生靈。依據三教搜神大 全所載,康元帥,名妙威,係龍馬之精所轉世,玉 帝封為仁聖元帥。趙元帥,名朗一,字公明,號永 昶,秦時避居山中,精修至道,功德圓滿,玉帝封 為神霄副將。而劉、林元帥之生平事蹟,僅傳其為 玄天上帝之副將,輔佐玄天上帝求道,護衛玄天上 帝得道昇天,圓滿有功,玉帝封為神霄副將。 農曆三月初三為玄天上帝壽辰。
*Dịch:-

Huyền Thiên Thượng Đế
Theo tín ngưỡng dân gian từ xưa đến nay của người Trung Quốc thì luôn có tư tưởng “cảm ứng” giữa người và trời đất. Họ tin rằng có sự tương quan giữa việc tinh tú vận chuyển và mệnh vận con người. Trong số những tinh tú, tất cả đều di chuyển chỉ trừ “Sao Bắc Cực” là chẳng động, cho nên người ta đã thần thánh hóa gọi đó là “Bắc Đẩu Tinh Quân” , ý nói lên đó là một ngôi sao tôn quí nhất. Hình tượng hóa gọi là Huyền Thiên Thượng Đế . Huyền Thiên Thượng Đế uy phong lẫm liệt, tám mặt sinh gió. Hình dáng là một vị mặc áo bào đen, tay cầm bảo kiếm, chân đạp lên rùa và rắn. Hai bên có Kim Đồng Ngọc Nữ tay cầm cờ đen theo hầu, gọi là hai tướng thủy hỏa. Nhưng nguyên hình của Huyền Thiên Thượng Đế là sự kết hợp của rùa và rắn tạo thành, tức là “lưỡng chỉ bà trùng”. Hình tướng rùa rắn hợp thành nầy, chính là kết quả của sự sùng bái tinh tú từ thời xa xưa tạo nên.
8

Huyền Thiên Thượng Đế gọi đầy đủ là “Hựu Thánh Chân Vũ Huyền Thiên Thượng Đế Chung Kiếp Tế Khổ Thiên Tôn” , cũng còn xưng các danh hiệu khác là “Bắc Cực Huyền Thiên Thượng Đế”, “Huyền Vũ Đế”, “Bắc Cực Đại Đế”, “Chân Vũ Đại Đế”, “Chân Vũ Đại Tướng Quân”, “Nguyên Thiên Thượng Đế”, “Khai Thiên Đại Đế”, “Khai Thiên Viêm Đế”, “Chân Vũ Đế”, “Khai Thiên Chân Đế”, “Thủy Trường Thượng Đế”, “Chân Như Đại Đế”, “Nguyên Vũ Thần”, “Bắc Cực Hựu Thánh Chân Quân”, “Nguyên Đế”, “Bắc Cực Thánh Thần Quân”, “Tiểu Thượng Đế”. Đến đời nhà Thanh thì sách vở văn hóa tôn xưng Ngài quá nhiều, gọi tắt là “Thượng Đế Công”, “Thượng Đế Gia”, “Đế Gia Công”. Đạo gia nhận ra rằng, phương Bắc là nơi lạnh lẽo u ám, cũng là hồn con người trở về sau khi chết. Do đó, cho rằng phương Bắc rất huyền diệu, mà vị thống trị phương Bắc u ám đen tối nầy là “Huyền Thiên Thượng Đế ”.Niềm tin của quần chúng lớn dần, khi trải qua nhiều đời vua chúa tín ngưỡng cúng tế. Đời xưa, gọi bảy sao phương bắc :- Đẩu, Ngưu, Nữ, Hư, Nguy, Thất, Bích chung một tên là “Huyền Vũ”, cũng để chỉ cho “Sao Bắc Đẩu”. Căn cứ vào sách “Lễ Ký”, nói rằng “Tiền Châu Tước, hậu Huyền Vũ” (phía trước là chòm sao Châu Tước, phía sau là chòm sao Huyền Vũ). Châu Tước là để chỉ cho sáu sao phương Nam. Các nhà thiên văn Trung Quốc xưa, chia các vì tinh tú ra thành 28 chòm, gọi là “Nhị thập bát tú”, rồi lấy 28 chòm sao nầy làm giới hạn để định ra bốn “tổ” (hướng) Đông, Tây, Nam, Bắc. Mỗi tổ có 7 chòm sao, tưởng tượng đến các hình tượng con vật, kết hợp với lý luận năm phương năm sắc, thành ra :-phương Đông gọi là Thanh Long. (rồng xanh) -phương Nam gọi là Châu Tước. (chim sẻ đỏ) -phương Tây gọi là Bạch Hổ. (hổ trắng) -phương Bắc gọi là Huyền Vũ (rùa rắn phối hợp) như thế thành ra “Tứ Tượng”. *Rùa là một trong “tứ linh” (long, lân, quy, phượng), còn rắn là một con vật linh thiêng thần thoại, người xưa rất tôn quí. Bảy sao phương bắc Huyền Vũ được tưởng tượng thành con vật phối hợp giữa rùa và rắn. Ngày xưa, Đạo giáo tôn xưng bốn vị Thanh Long, Bạch Hổ, Huyền Vũ, Châu Tước là bốn vị thần Hộ Pháp, nghĩa là bốn vị tiểu thần mà thôi. Nhưng sau đó, đột nhiên Huyền Vũ được trở thành vị thần lớn của Đạo giáo, là vị Thống Soái phụng lãnh mệnh lệnh của Ngọc Đế trấn giữ phương Bắc . Nhiều đời vua chúa phong tặng là “Chân Quân”, “Đế Quân”, “Thượng Đế”… ngày càng cao thêm . Triều đại nhà Tống sửa đổi “huyền vũ” thành ra “chân vũ ” , đến đời Tống Thần Tông phong là “Huyền Thiên Thượng Đế”, đó là tinh thần “nhân cách hóa” sự vật. Theo quan điểm Đạo giáo, “huyền” là hợp hai thứ rùa rắn, ở phương bắc, màu đen nên xưng huyền. Mà phương Bắc là vị trí của đế vương, nên Huyền Vũ là “vua của bầu trời”, gọi là “Bắc phương Nhâm Quý chí linh thần” , là vị “ứng hóa thân của Kim Khuyết Chân Tôn” (Ngọc Đế). Huyền Thiên Thượng Đế cũng là hóa thân của “Bắc Cực Huyền Vũ Tinh Quân” , Đạo giáo cũng còn tôn xưng Ngài là “Tam nguyên đô thống soái”, tức là giáo chủ
9

của muôn pháp, thống quản cả 36 vị nguyên soái khác, có uy quyền vượt trội, sự linh nghiệm không ai hơn, là vị “Tối linh Tối thịnh” trong Đạo giáo, là vị thần minh lớn nhất. Như vậy, Huyền Thiên Thượng Đế là vị thần cao cấp nhất, được thờ phụng trong “Bắc Cực Điện” hay “Chân Vũ Điện”. * Triều đại nhà Hán, gọi là miếu thờ “Huyền Vũ Chân Quân”. Đến đời Tống, vì vua khai quốc tên “DẬN” có liên quan ý nghĩa đến “Huyền” nên kỵ húy đổi “huyền vũ” thành “chân vũ”, nhưng đến Tống Chân Tông thì bỏ lệ kỵ húy nầy, trả “chân vũ” trở lại thành “huyền vũ”. Suốt cả ngàn năm, “Huyền Vũ Chân Quân” đều chỉ xưng là “Quân” hay “Sư” chứ chưa bao giờ xưng “Đế” . Tương truyền vào cuối nhà Nguyên, ông Chu Nguyên Chương trong một lần thất trận, trốn vào miếu thờ “Chân Vũ” mà thoát khỏi nạn đuổi bắt của binh lính nhà Nguyên, nên sau khi lên ngôi lập ra nhà Minh, ông hạ lệnh cho trùng tu các miếu thờ “Chân Vũ”, tô đắp tượng bằng vàng, lại tự đề bút sắc phong miếu thờ thành “Bắc Cực Thần Điện” nơi tấm bảng treo trước cửa và gia phong cho Ngài thành ra “ Huyền Thiên Thượng Đế ”. * Cũng theo truyền thuyết Đạo giáo , Ngài Huyền Thiên Thượng Đế vốn là một vương tử. Vào thời Huỳnh Đế, Ngài thoát thai nơi hoàng hậu Thiện Thắng ở Tịnh Lạc Viên. Lúc trẻ đã có tâm tu hành, lớn lên thành thanh niên uy dũng nhưng không muốn kế thừa ngôi vua. Về sau, được vị Nguyên Quân truyền trao “bí pháp”, lại được thiên thần trao tặng kiếm báu, vào Vũ Đương Sơn tu luyện, suốt 42 năm thì đắc quả sanh thiên. Nhân vì có công thống lãnh thiên binh thiên tướng chinh phạt giặc dữ thành công, nên Ngọc Đế phong cho Huyền Thiên Thượng Đế , trấn giữ phương Bắc. * Còn theo truyền thuyết dân gian, Huyền Thiên Thượng Đế vốn là một người đồ tể, mỗ heo sinh sống. Lúc tuổi về già, ăn năn nghiệp sát sanh quá nặng, không tích chứa được công đức, nên quyết chí tu đạo, buông đao đồ tể, vào chốn thâm sơn tu tập. Ngài đã siêng năng tu tâm dưỡng tánh nhiều năm, nên được đức Quan Âm điểm hóa cho. Đức Quan Âm nói rằng, vì trước đây, Ngài đã sát sanh quá nhiều, phải làm lễ “Tẩy rửa gan ruột” mới có thể chứng quả. Ngài đã tin tưởng hết sức chân thành ,can đảm tự mỗ bụng mình ra, rồi đem ruột gan xuống sông tẩy rửa, cắt bỏ những phần bao tử và ruột bị hư thúi, làm đen cả khúc sông, cứ rửa mãi cho đến khi nước sông trong trở lại, mới đem gan ruột cho vào bên trong bụng may lại. Hành động nầy cảm ứng đến trời nên được đắc thành chánh quả, được phong là “ Huyền Thiên Thượng Đế ”. Từ đó mới xuất hiện điển cố “Phóng hạ đồ đao, lập địa thành Phật” (buông dao đồ tể, trọn nguyện thành Phật). Nhưng những phần bao tử và ruột của Ngài cắt bỏ nơi sông, trải qua nhiều năm tháng hấp thụ tinh khí trời đất, biến thành hai con Yêu Rùa Và Yêu Rắn, làm hại người trần, Huyền Thiên Thượng Đế phải tự thân hạ giáng trần gian để thu phục hai con yêu nầy. Lúc đầu, Ngài địch không nổi với hai con yêu nầy, phải cầu thỉnh với “Bảo Sanh Đại Đế” trợ giúp. Nhờ vào uy lực của 36 thiên tướng ( 36 ngôi thiên cương) bao vây và nhờ có thần lực kiếm quang mạnh mẽ của “Phục ma Bắc đẩu thất tinh kiếm” mới đè bẹp được hai con yêu nầy.Nhưng hễ dở kiếm lên thì hai con yêu lại toan cựa quậy, ví thế Ngài phải dùng chân đạp hai con yêu nấy để kềm
10

thúc chúng, mới trả kiếm lại cho Bảo Sanh Đại Đế được. Từ đó, rùa và rắn trở thành hai người hộ vệ hai bên tả hữu của Ngài. *Lại có một truyền thuyết khác, ngày xưa có một người đổ tể và một vị ăn chay trường cùng đi trên con đường đến yết kiến Phật Quan Âm ở núi Côn Lôn. Lúc đi qua sông nhưng không có phương tiện để qua, vị ăn chay lòng trù trừ chẳng muốn đi tiếp, còn người đồ tể thì có lòng tha thiết muốn triều bái Phật, chẳng nệ sông chết liều mạng bơi qua sông, kết cuộc đến nơi. Nhưng vì trước đây ông đã sat sanh quá nhiều, sáu căn không thanh tịnh, nến không thể tiến vào bên trong được. Do vậy, người đồ tể tự mỗ bụng bày ra nội tạng để tỏ lòng chí thành . Do đó cảm động đến thiên đình, Ngọc Đế cho phép lấy bao tử của ông biến thành con rùa, còn ruột biến thành con rắn, chở linh hôn người đồ tể nầy lên cõi trời, trở thành Huyền Thiên Thượng Đế . Nhân vì ông ta tự mỗ bụng để chứng minh lòng thanh tịnh, nên đời sau tôn xưng là “Khai tâm Tôn giả” (tôn giả mở bày tâm) Trong “Thần dị truyện” có chép :- “Đức Chân Quân cầm kiếm, tróc nã yêu tinh khắp các nơi trong trời đất, khiến chúng sợ hãi mà qui phục. Tượng Ngài rất dữ tợn, áo mão không chỉnh tề, dưới chân có hai con rùa rắn. Rùa là nói loài yêu ở cõi trời, rắn là nói loài yêu ở dưới đất”. *Còn sách “Đồ Chí” thì chép, Chân Vũ vốn là Thái Tử của Tịnh Lạc Vương, tu luyện ở Vũ Đương Sơn, kết quả được thăng thiên, phụng mệnh lệnh của Thượng Đế trấn thủ Bắc thiên môn, chân để trần, cầm cờ màu đen”. *Sách “Kim Lăng chí” nói:- “Chân Vũ Đại Đế tức là bảy sao Huyền Vũ có hình tượng kết hợp rùa và rắn, nên để hình tượng rùa rắn nầy dưới chân Ngài” *Sách “Bành Hồ Phi Lược” chép:- “Bắc Cực Chân Vũ Huyền Thiên Thượng Đế , trước là thần Huyền Vũ trấn phương bắc , Huyền vũ thuộc thủy, nước màu đen, nên áo mão và cờ đều màu đen. …………………. (Đoạn kế nầy quá tối nghĩa không dịch được, kính nhờ quí cao nhân dịch giùm từ nguyên tác ở trên). *Trong “Đài Loan huyện chí” có ghi :- “Miếu thờ Chân Vũ, có một ở phường Đông An, một tại phường Trấn bắc, thờ vị “Bắc Cực Hựu Thánh Chân Quân” .Ngoài ra các nơi khác có tôn tạo hình tượng như trấn An Bình, Thất Côn Thân ở cửa bắc, Lộc Nhĩ Môn …đều có tượng rùa rắn dưới chân. Khi họ Trịnh đến Đài Loan đã thấy có nhiều Miếu thờ Chân Vũ để làm phép trấn bình an cho cuộc đất”. *Cách tạo hình tượng Huyền Thiên Thượng Đế là:- đầu đội mão vàng, tướng dạng oai nghiêm hiển hách. Mình mặc áo đen, có năm chòm râu dài, gương mặt từ ái hòa nhã. Tay phải cầm kiếm Bắc đẩu thất tinh, tay trái bắt ấn. Hai chân màu đỏ, chân phải đạp con rắn, chân trái dậm con rùa, sau lưng có giắt cờ đen, hai bên có Kim Đồng Ngọc Nữ tức là Thủy Hỏa nhị tướng theo hầu”. *Tương truyền thuộc hạ của Huyền Thiên Thượng Đế gồm có bốn vị nguyên soái là :- Khang, Triệu, Lưu, Lâm nguyên soái. Ngài là phụ tá Thượng Đế Công để giữ an cung khuyết của thiên đình, đồng thời bảo hộ cho khắp hết sanh linh. Y cứ theo sách “Tam giáo suy thần đại toàn” (Thần thánh đầy đủ của tam giáo) thì Khang nguyên soái tên Diệu Uy là sao Long Mã chuyển thế, được Ngọc Đế sắc phong
11

làm Nhân Thánh Nguyên Soái ; Triệu nguyên soái tên là Lãng Nhất, tự Công Minh, hiệu Vĩnh Xưởng, đời nhà Tần ở trong núi, chuyên ròng tu hành dắc đạo, công đức viên mãn, được Ngọc Đế phong làm Thần Tiêu Phó Tướng. Còn hai vị Lưu , Lâm nguyên soái là hai vị đi theo Huyền Thiên Thượng Đế để cầu đạo tu hành, rồi sau hộ vệ Huyền Thiên Thượng Đế thăng thiên, cũng được Ngọc Đế phong làm Thần Tiêu Phó Tướng. Ngày vía của Huyền Thiên Thượng Đế là ngày mùng ba tháng ba âm lịch. *Nhược Thủy dịch (từ http://www.fushantang.com)

12


				
DOCUMENT INFO
Shared By:
Categories:
Tags:
Stats:
views:34
posted:11/15/2008
language:Vietnamese
pages:12