ham nhũng có hệ thống tại Việt Nam by smapdi59

VIEWS: 41 PAGES: 9

									Tham nhũng có hệ thống tại Việt Nam
Cường Phạm

Chào các bạn!

Tôi đã quan sát sự tương quan giữa nền kinh tế của Việt Nam và vấn đề tham nhũng tại
đó trong nhiều năm qua. Chính tôi nhìn thấy nhà nước cộng sản đã cố tình đưa tham
nhũng vào hệ thống kinh tế Việt Nam để họ có thể làm giàu cho đảng trước khi một nền
chính trị đa nguyên được thành hình tại Việt Nam trong tương lai. Những người khác
nhau có quan điểm khác nhau về sự tương quan này. Hôm naỵ, tôi muốn bàn về vấn đề
tương quan này ở đây để chúng ta cùng nhau chia sẻ ý tưởng, và có lẽ các bạn nhìn vấn
đề tương quan này trong một chiều
hướng lạc quan hơn những gì mà tôi
đã thấy.



Việt Nam đã áp dụng nền kinh tế tự do
được nhiều năm rồi, và kết quả của sự
tăng trưởng kinh tế đã nhảy vọt
khoảng 8 phần trăm một năm. Con số
này là một biểu hiện tốt của sự tiến
triển kinh tế, tuy nhiên, cái khoảng
cách giữa người gìau và người nghèo
tại Việt Nam vẫn còn rất lớn. Do đó,
cái tỷ lệ phần trăm lớn của tăng trưởng
kinh tế phải tập trung vào một phần       Biến tài sản quốc gia thành tài sản của đảng viên
nhỏ những người giàu, và cái tỷ lệ phần trăm nhỏ còn lại phải chia ra cho đại đa số những
người nghèo. Những sự kiện này đã đặt ra một câu hỏi cho cá nhân tôi, rằng có phải nền
kinh tế tự do là một sự tự do kinh tế cho tất cả mọi người, hay là nền kinh tế tự do này chỉ
là một sản phẩm được ÐCS sáng chế ra để phục vụ cho một nhóm nhỏ những người có
quyền lực và thân nhân của họ trong một âm mưu đen tối.

Theo tôi nghĩ, thì ÐCSVN đã nhận thức được sự suy thoái của chủ nghĩa cộng sản trên
thế giới sau khi Liên Xô sụp đổ vào năm 1991, và sự sụp đổ của ÐCSVN cũng chỉ là vấn
đề thời gian thôi. Ðể tồn tại ÐCSVN phải thay đổi lý tưởng và cách tổ chức để thích ứng
với xu hướng mới của nền chính trị thế giới. Giới lãnh đạo đảng biết rõ rằng ý thức hệ
cộng sản không còn thích hợp với hoàn cảnh của xã hội hiện đại đương thời, và chủ nghĩa
tư bản là xu hướng mới của không gian chính trị, sẽ xuất hiện chẳng sớm thì muộn tại
Việt Nam, mà họ không thể nào chống đỡ được. Do đó, họ đang dự định chuyển đổi ÐCS
sang một đảng phái chính trị khác có tiềm năng tài chánh mạnh mẽ hơn dưới một cái tên
mới.

Họ tin rằng một đảng phái với các đảng viên lắm của nhiều tiền sẽ làm cho toàn bộ quyền
lực của đảng trong tương lai được tiếp tục điều hành đất nước. Với lối suy nghĩ này, nhà
nước CS đã gom góp tài chánh cho tương lai của đảng họ bằng cách sáng chế ra một hệ
thống kinh tế thiên vị để hợp pháp hóa tài sản quốc gia thành tài sản cá nhân của các đảng
viên trong một quy chế tham nhũng phức tạp. Bằng cách này, ÐCS đã làm gìau cho các
đảng viên và thân nhân họ, để duy trì quyền lực khi nền chính trị đa nguyên được áp dụng
ở Việt Nam. Nhìn lại chính sách kinh tế của Việt Nam qua 2 thập niên, chúng ta có thể
nhìn thấy rõ ràng hệ thống kinh tế thiên vị đã được thi hành như thế nào qua 4 bước như
sau:

a) Bước thứ 1: Tạo ra nạn tham nhũng trong toàn xã hội

Nhà nước CSVN đã khuyến khích các đảng viên đứng ra kinh doanh hồi đầu thập niên
90s bằng cách cho phép họ khai trương doanh nghiệp riêng. Hầu hết các đảng viên đều là
cán bộ nhà nước, có quyền hạn để kiểm soát về kinh tế và chính trị trong nước. Do đó, họ
có đặc quyền để xé lẻ vào các nguồn tài nguyên kinh tế qua nhiều hình thức như giấy
phép kinh doanh, giáo dục, thông tin kinh doanh, quan hệ kinh doanh giữa các thành
phần kinh tế, vv..
Với những đặc quyền này, ÐCSVN đã tạo ra một môi trường không có sự cạnh tranh để
các doanh nghiệp riêng của các đảng viên được độc quyền thị trường; vì thế, nguồn vốn
của các đảng viên đã gia tăng nhanh chóng để làm giàu cho đảng qua nhiều kiểu kinh
doanh khác nhau. Các đảng viên và thân quyến của họ có cơ hội học hỏi về kinh doanh,
kỹ thuât, văn hóa, văn chương, khoa học, vv… tốt hơn những thành phần không phải là
CS ở trong nước. Cái lợi thế về giáo dục và quyền lực chính trị đã đẩy các doanh nghiệp
riêng của họ tăng trưởng mạnh và nhanh hơn các doanh nghiệp của các thành phần ngoài
đảng, về mặt vốn liếng và khuếch trương.



                                        Ðược thuận lợi về mặt thông tin kinh doanh đã
                                        tạo ra nhiều cơ hội làm ăn cho các đảng viên
                                        giúp cho họ có ưu tiên hơn những người không
                                        cộng sản khác. Thí dụ như ÐCS đã làm lọt các
                                        tin tức ra ngoài một cách có ẩn ý, để cho các
                                        đảng viên của họ biết mà mua đất đai với gía
                                        rẻ mạt ở những vùng mà nhà nước đã quy
                                        họach để xây dựng khu kỹ nghệ hoặc thương
Tạo ra nạn tham nhũng trong toàn xã hội mãi.

Sau đó, nhà nước phải trả bằng giá cao hơn để bồi thường cho chủ đất, tức là các đảng
viên CS, có nghĩa là nhà nước đã hợp pháp hóa việc chuyển ngân nguồn vốn của quốc gia
sang thành nguồn vốn của các đảng viên. Sự thật là nhà nước CSVN cũng cố ý cho phép
các đảng viên của họ ăn cắp nguồn vốn của quốc gia bằng sự tham nhũng qua nhiều hình
thức như hợp đồng kinh doanh, các công trình quốc gia, buôn lậu, đầu tư nước ngoài,
vv… Ðây là lý do tại sao tham nhũng đã lan tràn trên toàn xã hội. Với ý kiến riêng của cá
nhân tôi thì ÐCSVN đã tạo ra một hệ thống tham nhũng để làm giàu cho các đảng viên từ
vốn liếng và tài sản của quốc gia, rồi từ đó họ có thể gom góp tiền bạc tài chánh cho đảng
của họ, để tiếp tục cai trị Việt Nam trong tương lai.

b) Bước thứ 2: Chuyển nhượng tài sản
Sau một thời gian nào đó để cho các đảng viên được phép làm ăn, thì nhà nước lại cho ra
một chính sách mới ngăn cấm các đảng viên không được kinh doanh vì họ đã lợi dụng
quyền hạn để làm lợi cho công việc làm ăn của họ.

Chính sách này cho thấy ÐCSVN có vẻ như muốn ngăn chặn nạn tham nhũng lan tràn
trên toàn quốc. Nhưng sự thật nó chỉ dùng để chuyển nhượng nguồn vốn và tài sản của họ
vào một hình thức khác ở bước thứ hai trong mưu tính của họ, để rồi theo thời gian, họ có
thể che đậy được dư luận quần chúng.

Với vốn liếng kiếm được từ việc kinh doanh hoặc từ các hình thức tham nhũng khác ở
bước thứ nhất, các cơ sở làm ăn của các đảng viên vẫn tiếp tục đi lên dưới danh nghĩa của
thân nhân họ, khi luật cấm (đảng viên kinh doanh) được ban hành. Những chiến lược
tham nhũng trong bước thứ nhất vẫn được tiếp tục sử dụng trong giai đoạn này, nhưng ở
mức độ tương đối và tinh vi hơn, vì luật chống tham nhũng được thi hành một cách đúng
đắn và đường hoàng ở vài cấp chính quyền để cho thế giới thấy rằng nhà nước có thực
lòng chống tham nhũng.

Tuy nhiên, các đảng viên cộng sản vẫn dùng quyền lực chính trị để tạo ảnh hưởng một
cách gián tiếp trong việc làm ăn của họ hầu cạnh tranh với các doanh nghiệp tư nhân
khác. Thí dụ như có hai công ty xe khách trong một tỉnh. Một trong hai công ty này là
của thân nhân các nhà đương quyền, vốn có quyền hành rộng lớn, và công ty kia thuộc về
dân thường trong tỉnh.

Công an giao thông thường biên giấy phạt hoặc kéo giam các xe khách thuộc về những
công ty dân sự, nhưng họ luôn né tránh không dám đụng đến các xe khách của thân nhân
các quan chức. Ở thời buổi này, tại Việt Nam có hàng trăm công ty như vậy, không gặp
phải sự cạnh tranh nào, đã làm giàu cho các đảng viên và thân quyến họ bằng cách dùng
quyền lực chính trị. Trong giai đoạn này, ÐCS đã thành công trong việc tạo ra một giai
cấp đảng viên cộng sản rất giàu có, nếu đem so sánh với người dân thường ở các tầng lớp
tương ứng theo thứ tự khác nhau, để chuẩn bị cho đảng chính trị tương lai của họ tiếp tục
cai trị đất nước.

c) Bước thứ 3: Chiếm đoạt tài sản quốc gia

Giai đoạn này bây giờ đang xảy ra tại Việt Nam. Nhiều tài sản quốc gia như hãng hàng
không, bệnh viện, hoặc những công ty chính yếu hàng đầu đang được tư hữu hóa bằng
cách phát hành cổ phiếu cho công chúng trong những năm gần đây. Các đảng viên cộng
sản và thân nhân dùng vốn liếng kiếm được từ các thương vụ bất chính và tham nhũng ở
bước thứ nhất và bước thứ hai để đầu tư vào những tài sản quốc gia này bằng cách mua
cổ phần, từ đó kết luận rằng tài sản quốc gia đã được chuyển nhượng một cách hợp pháp
cho những kẻ có quyền hành và thân quyến, sau khi hệ thống kinh tế thiên vị đã được
thực hiện trong một thời gian nhất định.

Cộng thêm vào đó, các nhà đương quyền và thân nhân họ có thể có những đặc quyền để
mua bán cổ phần của các tài sản quốc gia với giá thấp hơn hoặc được đặc ân lựa chọn cổ
phần thích hợp. Bằng lối này, ÐCS có thể làm giàu thêm cho đảng viên bằng cách chuyển
tài sản quốc gia vào tài sản riêng của các đảng viên.

Nên nhớ rằng tất cả các nguồn vốn liếng của Việt Nam đều lấy ra từ tài nguyên thiên
nhiên, thuế má, các món nợ của Ngân hàng Thế giới, và nhiều khoản nợ nần khác nhau
mà trong tương lai, các thế hệ sau của người Việt Nam sẽ phải trả cả vốn lẫn lời. Theo ý
kiến của tôi thì ÐCSVN là đảng chính trị duy nhất kiểm soát tất cả vốn liếng của đất
nước, và không có một đảng phái chính trị nào khác giám sát công việc và hiệu năng của
họ. Do đó, ÐCSVN có thể dùng các nguồn vốn và tài sản quốc gia để làm lợi cho đảng
chính trị tương lai của họ trong bất cứ chiều hướng hay chiến lược nào.

d) Bước thứ 4: Sự ra đời của đảng phái chính trị mới

Giai đoạn này sẽ xảy ra trong tương lai ở vào thời điểm khi mà phần lớn vốn liếng và tài
sản quốc gia lọt vào tay các đảng viên cộng sản và thân nhân họ. Họ sẽ làm chủ một số
lớn các công ty quan trọng và có hàng triệu công đất. Giới lãnh đạo đảng không những
chỉ thay đổi danh xưng của đảng sang một tên khác tín nhiệm hơn như đảng Lao Động,
đảng Nhân Dân, đảng Dân Chủ, đảng Xã Hội, đảng Cộng Hòa, đảng Tân Cộng sản, vv
…, mà có thể họ sẽ thay đổi luôn cả ý thức hệ và cách tổ chức xã hội để trở thành một xã
hội dân chủ.


Các đảng viên của đảng vừa mới
được thành lập sẽ là đảng viên của
đảng cộng sản, là những người có
vốn liếng và tài sản giá trị nhiều hơn
gấp bội phần vốn liếng và tài sản
của những người khác trong xã hội.
Trong trường hợp này, các đảng
phái chính trị khác sẽ gặp một khó
khăn khi cạnh tranh với đảng mới
của các đảng viên cộng sản, vì đảng
mới của họ không những chỉ dựa
vào một nền tảng tự do, dân chủ và
nhân quyền như các đảng phái khác,
nhưng lại có nhiều vốn liếng để yểm Công an giao thông thường biên giấy phạt hoặc kéo
trợ trong các cuộc bầu cử ở các cấp các xe khách thuộc về công ty dân sự
chính quyền khác nhau. Như vậy
đảng cộng sản sẽ tiếp tục điều khiển guồng máy nhà nước Việt Nam dưới một cái tên
khác và theo một đường lối khác.

Đảng cộng sản đã áp dụng thuyết zero-sum, tức là lời hoặc lỗ của bên này được cân bằng
một cách chính xác với lỗ hoặc lời của phía bên kia. Lợi tức thu được từ nguồn vốn của
các đảng viên được cân bằng một cách chính xác với tổng số lỗ lã từ nguồn vốn của
những người khác trong xã hôi. Sự tham nhũng có hệ thống là một phương tiện để thi
hành thuyết zero-sum bằng cách hợp pháp hoá việc chuyển nhượng tài sản quốc gia vào
tài sản cá nhân của các đảng viên cộng sản.
Nạn tham nhũng đã xảy ra một cách rất tự nhiên trên toàn xã hội; do đó, rất khó khăn để
nhận ra rằng đây là một ý muốn của nhà nước trong chính sách đầy ẩn ý của họ. Với
chiến lược này, đảng cộng sản đã thu góp tài chánh cho đảng mới của họ để tranh đua với
các đảng phái chính trị khác khi nền chính trị đa nguyên được áp dụng ở Việt Nam. Đó là
một chiến lược vô cùng tai hại cho nhân dân Việt Nam, nhưng cũng vẫn là một dấu hiệu
tốt cho thấy ÐCSVN sẽ chấp nhận chính trị đa nguyên trong một tương lai gần đây. Cuối
cùng thì họ không thể nào chống đỡ được cái xu hướng của chính trị thế giới.

Còn bao lâu nữa thì đảng chính trị mới của các đảng viên cộng sản sẽ xuất hiện tại Việt
Nam? Báo Straits Times của Singapore mới đây vừa tường trình rằng ÐCSVN đã ra dấu
hiệu muốn thay đổi danh xưng. Liệu cái đảng chính trị mới của các đảng viên cộng sản có
chấp nhận chính trị đa nguyên hay không? Ông anh tôi nói rằng điều 4 của hiến pháp hiện
thời ghi nhận rằng đảng cộng sản là “lực lượng duy nhất lãnh đạo nhà nước và xã hội” tại
Việt Nam. Đảng cộng sản thay đổi danh xưng thành một cái tên mới, như vậy điều 4 của
hiến pháp hiện thời sẽ tự động không còn giá trị gì nữa dưới cái tên của một đảng chính
trị mới ngoại trừ việc họ tuyên bố lại điều ấy một lần nữa. Tôi hoàn toàn đồng ý với ông
anh tôi về lý do này vì ở Bước thứ 4, sự ra đời của đảng chính trị mới bắt đầu xuất hiện ở
cuối chân trời như chúng ta đã bàn ở trên. Do đó, bổn phận của chúng ta là khuyến khích
đảng cộng sản thay đổi danh xưng và không tuyên bố lại điều 4. Chúng ta hy vọng rằng
sự thay đổi này có thể xảy ra trong vòng 3 hay ba hay năm năm tới.

Quan sát hệ quả của các giai đoạn kinh tế tại Viêt Nam, cá nhân tôi kết luận rằng nhà
nước cộng sản đã cố ý tạo ra nạn tham nhũng trong toàn xã hội để thâu góp tài chánh cho
đảng tương lai của họ. Nói theo một cách khác, nạn tham nhũng có thể là sản phẩm tự
nhiên của guồng máy kiểm sóat của họ trong xã hội. Mỗi người trong chúng ta có lẽ nhìn
hệ quả của vấn đề tham nhũng này qua những lăng kính khác nhau. Tôi hy vọng rằng giả
thuyết của tôi không chính xác; còn nếu ngược lại, thì xã hội Việt Nam sẽ bị rối bung lên
khi muốn tìm kiếm để thu hồi lại vốn liếng và tài sản của quốc gia một khi nền chính trị
đa nguyên được áp dụng tại Việt Nam.

Chúng ta nên chuẩn bị cho vấn đề này để tránh sự rối loạn. Xin các bạn đóng góp thêm
vào và chuyển điện thư này đến cho càng nhiều người càng tốt. Cám ơn các bạn và chúc
một ngày tốt lành.

Dallas, 11/21/2007
Cuong Pham


A Systematic Corruption in Vietnam

Hello, friends! I have observed the correlation of Vietnam’s economy and its corruptions
for many years. I personally see that the communist government has intentionally
implemented corruption in the economic system of Vietnam so that the communist
government can enrich their party before pluralism is implemented in Vietnam in the
future. Different people have different point of views about this correlation. Today, I
would like to discuss about the correlation here so that we can share thoughts, and you
probably look at the correlation in positive way further than what I have seen.

Vietnam has implemented economic freedom for many years, and the result of the
economic growth has accelerated about 8% each year. This number is a very good
indication in economic progress; however, the gap between rich people and poor people
in Vietnam is too large. Therefore, the large percentage of the economic growth must be
concentrated in a small population of rich people, and the very small remaining
percentage of the economic growth must be distributed to the major population of poor
people. These phenomena put a question to myself that the economic freedom is a real
freedom of economy for everyone, or the economic freedom is just a product created by
the communist party to serve for a small group of people in power and their relatives for
a dark conspiracy.

In my opinion, the Vietnamese communist party has realized the decline of communism
in the world after the fall of Soviet Union in 1991, and the fall of Vietnamese communist
party is just a matter of time. To survive the Vietnamese communist party must change
their ideology and organization to adapt with the new trend of the world politics. The
leadership of communist party knows that the ideology of communism is unsuitable to
the context of the modern society nowadays, and pluralism is a new trend of political
climate shall emerge soon or later in Vietnam that they can not resist. Therefore, they
have planed to transform the communist party into another political party which has a
strong finance under a new name.

They believe that a party of wealthy members shall make the wholly future party power
to continue governing the country. With this thought, the communist government has
raised the finance of their future party by creating a favor economic system to legalize the
national assets into the personal assets of the communist members in a complex sequence
of corruptions. In this way, the communist party has enriched the communist members
and their relatives to maintain their power when the pluralism is implemented in
Vietnam. Tracing back to the economic policy of Vietnam for two decades we can
obviously see how the favor economic system has been operated in a sequence of four
phases.

a) Phase I: the implementation of corruption in entire society
The communist government of Vietnam had encouraged the communist members to do
business in early 90’ by allowing the communist members opened their own private
business. Most of communist members were government officials who had power to
control the economy and politics in the country. Therefore, the communist members were
privileged to access into economic resources in many forms such as business licenses,
education, business information, business relations among economic parties, and so forth.

With these privileges, the communist party had created a non-competition environment
for its member’s private business to monopolize the market; therefore, the capital of the
communist members had grown fast to enrich the communist party in various types of
business. The communist members and their relatives had educational opportunity about
business, technology, culture, literature, science, etc better than other non-communist
people in the country. The advantages of the education and the political power had
boosted their private business growing stronger and faster than other non-communist
business in term of capital and expansion.

The advantage of business information had created business opportunity for the
communist members before hand of other non-communist people. For example, the
communist party implicitly leaked information for their members to buy land at cheap
prices in areas, where the communist government of Vietnam had projected to build an
industrial zone or a commercial zone.

After that, the communist government of Vietnam must pay higher price to compensate
the owner of the land, who is communist members; meaning that the communist
government of Vietnam had legally transferred the national capital to the personal capital
of the communist members. In facts, the communist government of Vietnam also
implicitly allowed its members to steal the national capital in term of corruptions in many
other forms such as business contract, national projects, smuggles, foreign investment,
and so forth. This is reason why the corruptions had dominated in the entire society. With
my personal opinion, the communist party had created a systematic corruption to enrich
the communist members from the national capital and assets so that it can raise the
finance for its future political party to continue governing Vietnam.

b) Phase II: Transition of Assets
After a certain period of time allowing the communist members did business. The
communist government of Vietnam issued a new policy to prohibit the communist
members doing business because the communist members were abuse their power to
favor their business.

This policy seemed the communist party was willing to prevent the corrupt spreading in
the country. In facts, this policy was just used to transit their capital and assets into
another form in the second phase of their plan, so they can blind public opinion along
with time.

With the capital earned from business or/and the capital earned from other type of
corruptions in Phase I, the business of communist members had continued growing under
the name of their relatives since the prohibitive law established. The strategies of
corruptions in Phase I were still continued using in this phase but in a moderate mode and
more well refined, because the law against corruption was performed righteous and fairly
at some level to show the willing of the government against the corruption to the world.

However, the communist members still used their political power to influence their
business operation indirectly to compete with other civilian business. For example, there
were two passenger transportation companies in a province. One of these two companies
belongs to the powerful authority’s relatives and the other company belongs to civilian in
the province. Traffic policemen often gave traffic tickets or tow the transport vehicles of
the civilian company, and they always avoided to touch the transport vehicles of the
powerful authority’s relatives. Nowadays, hundreds of such the companies in Vietnam
have no competition to enrich the communist members and their relatives by using
political power. In this phase, the communist party has successfully created a class of the
communist members, who are so rich compared with civilian at different respective
levels, for a preparation of their future political party to continue governing the country.

c) Phase III: Possess National Assets
This phase is happening now in Vietnam. Many national assets such as airline, hospital,
or leading edge companies have been being privatized through issuing stock to the public
for recent years. The rich communist members and their relatives have used capital which
has earned from unfair businesses and corruptions in Phase I and Phase II to invest on
these national assets by purchasing stocks, inferring the national assets have transferred
legally to people in power and their relatives after the favor economic system
implemented for a certain period of time.

In addition, the powerful authorities and their relatives might have privileges to purchase
the stocks of the national assets at lower prices or favor stock options. In this way, the
communist party can enrich more their members by transferring the national assets into
the personal assets of their members. Remember that all capital of Vietnam have obtained
from the national natural resources, national tax, World Bank loans, and other many types
of loans that the posterior of Vietnamese people must pay back both principle and
interests in the future. In my opinion, the communist party is the only political party to
control all capital of the country, and there are no other political parties to monitor their
work and performance. Therefore, the communist party can use the national capitals and
assets to benefit their future political party in any directions or strategies.

d) Phase IV: The Emergence of New Political Party
This phase shall occur in the future at the time that most of the national capital and assets
belong to the communist members and their relatives. They shall own a lot of major
companies and million acres of land in the country. The leadership of the communist
party shall not only change the name of the party to a creditable name such as Labor
Party, People’s Party, Democratic Party, Social Party, Republic Party, Neo-Communist
Party and so forth but they might also change the ideology and organization of the society
to become a democratic society.

The members of the new party shall be the members of the communist party who have
the value of capital and assets extremely higher than that of other people in the society. In
this case, other political parties shall have a hard time to compete with the new party of
the communist members, because their new party not only has a fundamental of freedom,
democracy, and human right as that of other political parties, but it also has a lot of
capital to support to win in elections at different government levels. So the communist
party shall continue controlling the governance of Vietnam under different name and
different doctrine.

The communist party has applied zero-sum theory, which is participant’s gain or loss is
exactly balanced by the loss or gain of the other participant. The capital gain of the
communist members is exactly the total capital loss of other people in the society. The
systematic corruption is an instrument to perform the zero-sum theory by transferring
legally the national assets into the personal assets of the communist members. The
corruption has naturally occurred in the entire society; therefore, it is very difficult to see
this is an intention of the government in their implicative policy. With this strategy, the
communist party has raised finance for their future party to compete with other political
party when the pluralism is implemented in Vietnam. It is a real bad strategy for
Vietnamese people but it is still a good indication that the communist party is going to
allow the pluralism in Vietnam in the near future. Eventually, they can not resist the trend
of the world politics.

How long will the new political party of the communist members appear in Vietnam?
Singapore’s Straits Times recently have reported the Vietnamese communist party
signaled to change its name. Will the new political party of the communist members
allow the pluralism in the country? My brother says the article 4 of the current
constitution states that the communist party is the unique force leading the state and
society in Vietnam. The communist party changes its name to a new name, so the article
4 of the current institution is automatically no longer valid under the new name political
party unless they restate this article again. I totally agree with him about this reason
because the Phase IV, The Emergence of New Political Party, begins emerging at horizon
as we have discussed above. Therefore, our duty is to encourage the communist party
changes its name and do not restate the article 4. We hope that this change can be
occurred in the next three or five years.

Observing the sequence of the economic phases in Vietnam I personally conclude the
communist government has intentionally created the corruptions in entire society to raise
finance for their future party. Alternatively, the corruptions can be the natural products of
their regulating mechanism in the society. Each of us might view this corrupt sequence at
different prisms. I hope that my hypothesis is incorrect; otherwise, the society of Vietnam
shall be messy to trace back the national capital and assets when the pluralism is
implemented in Vietnam. We should prepare for this to avoid the mess. Please give some
more input and forward this email to many people as possible. Thank you and have a
good day.

Dallas, 11/21/2007
Cuong Pham

								
To top