Docstoc

baotang

Document Sample
baotang Powered By Docstoc
					Bom bi hình cầu: có tác dụng phá xe cộ, vật liệu khi tải nhẹ. Mỗi quả chứa từ 280 đến 300 viên bi.. Bom xuyên: là loại bom chống tăng (xe bọc thép) đánh phá xe cơ giới, kho chúa nhiên liệu, các công trình có nắp mỏng và sát thương những người ẩn nấp trong đó. Bom nổ sau khi đi xuyên xuống lòng đất tạo thành hố phễu rộng 0,40m và sâu từ 0,7m đến 1m. Bom cam khía: Dùng để chống các loại xe cơ giới, người và súc vật. Bom bi quả dứa: Dùng để chống cơ giới (tàu, xe, xuồng) sát thương người và súc vật bằng viên bi văng xa 10 đến 15m. Bom dẫn bằng Laser: Bom được điều khiển đến mục tiêu bằng các tự dẫn theo tia laser. Kí hiệu bom MK-84 LGB 2.000 pounds, trọng lượng thuốc nổ 430kg, đường kính thân bom 457mm. Độ cao ném bom dẫn bằng laser có thể đạt từ 5.000 đến 6.000m. Bom dẫn bằng laser có độ chính xác khá cao nên từ năm 1970 quân đội Mỹ thường dùng đáng phá các mục tiêu cố định như cầu cống, nhà máy … tại Việt Nam. Bằng không quân chúng ta có thể đạt được bất cứ mục tiêu nào trên Thế giới này. Bắc Việt Nam hãy sờ lên gáy nếu không chúng ta sẽ ném bom tán phá tan hoang, đẩy lùi Bắc Việt Nam về thời đại đồ đá. Dưới bom đạn Mỹ, Bắc Việt Nam không thể chịu nổi vài tuần. Curtis Lemay, chỉ huy lực lượng không quân chiến lược, tháng 11 năm 1965. Mảnh xác máy bay B.52 B.52 là một loại máy bay ném bom chiến lược của Mỹ được sản xuất từ năm 1952, qua nhiều lần cải tiến và trở thành một trong những vũ khí chiến lược của Mỹ. Trong chiến tranh ở Việt Nam quân đội Mỹ đã sử dụng 371 chiếc. Mỗi máy bay B.52 có sức chứa từ 20 đến 30 tấn bom. - Chiều dài máy bay : 48,7m - Trọng tải khi cất cánh : 221 tấn - Sải cánh dài : 56,42m - Bán kính hoạt động : 19,000 km - Chiều cao : 12,04m - Vận tốc bay : 960 km/h Đây là mảnh xác máy bay B.52 của Mỹ bị Tiểu đoàn 72 bộ đội phòng không bắn rơi tại đường Hoàng Hoa Thám, Ba Đình - Hà Nội váo lúc 23h10’ ngày 26/12/1972. MỤC TIÊU ĐÁNH PHÁ CỦA KHÔNG QUÂN MỸ Những khu dân cư: - Hơn 4.000 trong tổng số 5.778 xã, có 150 xã bị hủy diệt. - 150 trong số 233 huyện lỵ : trong đó có 53 huyện lỵ bị hủy diệt. - 29 trong số 30 tỉnh lỵ : trong đó có 10 huyện lỵ bị hủy diệt. - Tất cả 6 thành phố trong đó có : Vinh, Thái Nguyên, Việt Trì bị hủy diệt. Cơ sở Nông nghiệp: - 785 quãng đê với hơn 10 trệiu m3 , 851 cống tưới tiêu, 1.100 kê đập hồ chứa nước, 83 trạm bơm với trên 1.000 máy bơm. - 68 trong số 70 nông trường, 8 lâm trường, 48 cơ sở nghiên thực nghiệm nông, lâm nghiệp với hơn 700 máy kéo, 6.000 máy nông nghiệp, 46.000 trâu bò, 300.000 m2 chuồng trại, 35 triệu cây làm cơ sở công nghiệp và giao thông vận tải. - 400 xí nghiệp. - Toàn bộ 18 nhà máy điện. - 410 km đường rây, hơn 100 nhà ga 200 đầu máy, 5.000 toa goòng của toàn bộ 6 tuyến đường sắt. - 1.000 km, 5.000 ô tô trên các tuyến đường bộ. - 13.000 tàu phà, xà lan, thuyền vận tải trên các tuyến đường. –

- 15.100 cầu đường sắt và đường bộ. Cơ sở văn hóa, y tế và giáo dục - 2.923 trường học từ phổ thông đến đại học. - 808 công trình văn hóa. - 350 bệnh viện và 1.500 nhà hộ sinh, trạm xá. - 484 nhà thờ, 465 chùa miếu. - 11.900.000 m2 nhà gạch ngói. - 240.840 nhà lợp tranh v.v… CÁC LOẠI CHẤT ĐỘC HÓA HỌC QUÂN ĐỘI MỸ SỬ DỤNG (1961 – 1971) Hàm lượng TCDD (dioxin) Chất hồng : 65,6 ppm Chất xanh lá cây : 65,6 ppm Chất tía : 32,8 đến 45 ppm Chất da cam và chất da cam II (siêu da cam) 1,77 đến 40 ppm (Chiếm 61% tổng khối lượng đã sử dụng) Chất trắng không chứa dioxin Chất xanh da trời không chứa dioxin Dioxin là tên thường gọi của chất có tên khoa học là 2-3-7-8 tetracholoro dibenzo-pdioxin, còn được gọi tắt là TCDD.Trong họ của dioxin có tới 75 chất khác nhau. Nhưng chất nguy hiểm nhât vẫn là chất dioxin trong chất da cam. Ngày nay dioxin được biết là một chất kỳ độc và bền vững. Các nhà khoa học đã thống nhất ý kiến cho rằng: “dioxin là hóa chất độc hại nhất mà loài người tìm ra được cho tới nay”. Chỉ cần 85 gam dioxin có thể giết toàn bộ cư dân một thành phố khoảng 8 triệu người. “Thân thể gầy gò như một xác chết… tôi tự hỏi có phải tôi từng là một người lính đã từng chạy trong tiếng bom đạn tại mặt trận Việt Nam khi tôi còn tràn đầy sức lực và lòng cam đảm”. “Tôi là ai đây: không phải anh hùng cũng không phải tội phạm, mà là nạn nhân của lịch sử. Thân thể đang bị hủy hoại cho đến chết bởi chất độc da cam” – nạn nhân là lính Hàn Quốc đã tham chiến tại Việt Nam. “Dan Loney có nhiều triệu chứng bị nhiễm chất dioxin: tê liệt, bồn nôn, nhức đầu. Vợ của ông nhiều lần bị sẩy thai. Con gái của họ rất xinh xắn nhưng một cánh tay của cháu chỉ dài hơn bả vai một chút.” “Huyện Cam Lộ (Quãng Trị) hiện có hơn 2.500 nạn nhân bị nhiễm chất độc da cam/dioxin, chiếm 4% dân số toàn huyện, trong đó nặng nhất là các xã : Cam Tuyền, Cam Chính và Cam Nghĩa. Các nạn nhân này đang ngày đêm bị hành hạ bởi những căn bệnh hiểm nghèo: bại liệt, bại não, dị tật bẩm sinh, tai biến sản khoa, câm điếc, mù, tâm thần…không có khả năng lao động tự phục vụ bản thân. Những nạn nhân này là những bằng chứng sống về tác hại nghiêm trọng của chất độc da cam/dioxin mà Mỹ đã rãi ở Việt Nam. Em Phạm Viết Tường, xã Tiên Sơn, huyện Tiên Phước (Quảng Nam), sinh năm 1990 bị dị tất bẩm sinh, bại liệt toàn thân do di chứng chất độc da cam/dioxin, 10năm liền không có khả năng vận động và tự phục vụ bản thân. Bằng tình thương của người cha ông Phạm Viết Cảnh, cha của em đã hết lòng chăm sóc, nuôi dạy và hàng ngày cõng con đến trường dành riêng cho trẻ khuyết tật học văn hóa và

luyện tập phục hồi chức năng. Vượt lên số phận nổi đau tật nguyền, Tường phấn đấu học tập chăm chỉ, 3 năm liên tục đạt danh hiệu học sinh giỏi. Với thành tích đã đạt được, năm 2004, Phạm Viết Tường đã đủ điều kiện học cùng chương trình với các học sinh bình thường khác và tiếp tục đạt danh hiệu học sinh giỏi của lớp 4A, trường tiểu học Nguyễn Bá Ngọc. Cũng năm 2004, em đã đạt huy chương bạc môn cờ vua toàn tỉnh Quãng Nam Trong cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam, Mỹ đã xây dựng tại huyện A Lưới (Thừa Thiên Huế) 3 sân bay là A Lưới , A Cô và A Sho, nhằm khống chế phía Tây thành phố Huế và ngăn ch8ạn chuyển quân của ta từ Bắc vào Nam. Nơi đây cũng là kho chứa chất độc và khu vực bị rải nhiều chất độc hóa học, nặng nhất là vùng sân bay A Sho. Qua khám nghiệm, đến năm 2005 toàn huyện có 4.237 ngườibị nhiễm chất độc da cam/dioxin trong đó có 637 đối tượng được hưởng trợ cấp hàng tháng. Được sự quan tâm của các cấp, các ngành, các nạn nhân da cam/dioxin được hỗ trợ tiền làm nhà, chăm sóc khám chữa bệnh và con em được cấp sách vỡ học tâp. Trong cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam, Mỹ đã không chỉ dùng các loại bom đạn gây thương vong, mà còn dùng cả vũ khí hóa họcnhằm triệt hạ nguồn sinh sống của nhân dân Việt Nam và ngăn chặn bước tiến của Quân giải phóng miền Nam Việt Nam. Trong vòng 10 năm từ 1961 đến 1971, những “cơn mưa chất độc” không ngừng trút xuống miền Trung và miền Nam Việt Nam nhằm phát quang trên diện rộng rừng núi, đồng ruộng tàn phá mùa màn, triệt nguồng nước sinh hoạt, Theo số liệu của Bộ Quốc Phòng Mỹ, từ năm 1961 đến 1971, không lực Mỹ đã rãi xuống Việt Nam 72 lít chất độc hóa học các loại, trong đó có 44 triệu lít chất độc da cam chứa 170kg chất dioxin. Còn theo nghiên cứu của các nhà khoa học trường đại học tổng hợp Colombia – New York đăng tải trên tạp chí Nature số 6833 ngày 17/04/2006 thì số lượng chất độc hóa học mà Mỹ rãi xuống Việt Nam là 100 triệu lít và lượng chất dioxin chứa trong đó gấp 2 lần so với ước tính trước đây. Cũng theo nghiên cứu này có 3.681 xã bị rãi trực tiếp và có ít nhất 2.1 triệu và có thể đến 4.8 triệu người Việt Nam bị ảnh hưởng trực tiếp bởi chất độc này. Ngày 16/03/1968 quân đội Mỹ đã gây ra vụ thảm sát 504 thường dân ở xã Tịnh Khê (còn gọi là Sơn Mỹ), huyện Sơn Tịnh, tỉnh Quảng Ngãi. Cuộc hành quân vào Sơn Mỹ mang mật danh “Muscatimen Pinkville” được chuẩn bị khá chu đáo. Ba đại đội thuộc tiểu đoàn 1, Lữ đoàn 11 bộ binh nhẹ, Sư đoàn Americando thiếu tướng Sammel Kostrcầm đàu đã tham gia hành quân. Trong số đó có Đại đội C (Charlie Company) do đại úy Emes Medina phụ trách, là đơn vị trực tiếp tấn công “Tiêu diệt VC”. Nhiệm vụ trực tiếp bắn giết được giao cho trung úy William Calley. Trước khi đến Sơn Mỹ quân Mỹ đã được lệnh tiêu diệt “Mọi mục tiêu di động” trong khu vực hành quân. Chỉ trong một buối sáng quân Mỹ đã “tìm và diệt” đựơc 504 người, trong đó có: - 182 phụ nữ, trong đó có 17 người đang mang thai. - 173 trẻ em, trong đó có 56 em bé từ sơ sinh đến 5 tháng tuổi. - 60 cụ già trên 60 tuổi. Vào khoảng 8 đến 9 giờ tối ngày 25/02/1969, một toán biệt kích hải quân Seal (đơn vị thuộc lực lượng biệt kích tinh nhuệ của quân lực Mỹ) do trung úy Bob Kerrey chỉ huy vào ấp 5, xã Thạnh Phong, huyện Thạnh Phú, tỉnh Bến Tre. Họ đã cắt cổ ông Bùi Văn Vát 66 tuổi và bà Lưu Thị Cảnh 62 tuổi, rồi kéo 3 em bé là cháu nội của ông bà đang ẩn nắp trong một ống cống và đâm chết hai cháu, mổ bụng một cháu. Sau đó toán lính di chuyển đến hầm trú ẩn của gia đình bà Võ Thị Trò, bắn chết 14 người (trong đó có 3 phụ nữ mang thai), mổ bụng một bé gái. Nạn nhân duy nhất còn sống sót là bé gái tên Bùi Thị

Lượm 12 tuối, bị thương ở chân. Mãi cho đến tháng 4/2001 Cựu Thượng nghị sĩ Mỹ Bob Kerrey thú nhận tội ác của mình trước dư luận quốic tế.


				
DOCUMENT INFO
Shared By:
Categories:
Tags: DuLieuCSX
Stats:
views:149
posted:10/16/2008
language:English
pages:4