CS GD MANG TINH NHAN VAN

Document Sample
CS GD MANG TINH NHAN VAN Powered By Docstoc
					Chính sách giáo dục mang tính nhân văn
Thái Lan chưa bao giờ tuyên bố "giáo dục là quốc sách hàng đầu" trong các văn bản và các đạo luật về giáo dục, song những mục tiêu và chính sách giáo dục thắm đượm chủ nghĩa nhân văn của họ thật đáng để suy ngẫm. Năm 1999, nhận thấy lực lượng lao động còn yếu kém, thiếu thông tin về nghề nghiệp và sức cạnh tranh, là hậu quả của thành tích học tập chưa được như mong muốn của học sinh và những bất cập của hệ thống giáo dục, Chính phủ giáo dục quốc gia để thông qua cải cách giáo dục, phục hồi và đổi mới nền giáo dục Thái. Một Ủy ban về Cải cách giáo dục được thành lập trong đó có 7 cố vấn là những học giả có tên tuổi, có sự nghiệp và là những bậc đáng kính trọng trong xã hội, 35 thành viên bao gồm 1 Chủ tịch là Bộ trưởng Bộ giáo dục và 3 phó chủ tịch là 3 Thứ trưởng Bộ giáo dục, 31 thành viên khác là đại diện của tất cả các bộ phận có liên quan đến giáo dục các ngành, bậc, cấp học và kể cả thống đốc của thủ đô Bangkok. Như vậy cuộc cải cách giáo dục được Bộ giáo dục chính thức chịu trách nhiệm trước Chính phủ để thực thi, nó không phải là công việc cho một nhóm người làm trong một dự án nào đó. Nó cũng không phải là một công việc chắp vá, "thử và sai" của một nhóm chuyên gia nào đó… Nó là kết quả của một cố gắng liên tục, bền bỉ có hệ thống, trên cơ sở của sự nghiên cứu sâu rộng trong và ngoài nước. Có thể nói Chính phủ Thái Lan, thông qua Bộ giáo dục đã hết sức thận trọng và đề cao nguyên tắc phát triển vì nhân dân/con người đạo đức của cá nhân. Chính vì vậy, giáo dục phải là "một quá trình tạo điều kiện cho con người phát triển chất lượng cuộc sống, được sống một đời xã hội thanh bình, và góp phần thích đáng vào sự phát triển của quốc gia phù hợp với những thay đổi…" Trí tuệ, mục tiêu hàng đầu Trong 4 mục tiêu sẽ bảo đảm sự phát triển cân đối hài hòa của cá nhân, mục tiêu Trí tuệ (Wis – dom) được xếp ở vị trí thứ nhất với những ý tưởng hết sức độc đáo, thấm đượm tinh thần minh triết, phù hợp với một số quốc gia có 90% dân số theo đạo Phật và lấy đạo Phật làm Quốc Đạo. Một con người có giáo dục phải có trí tuệ: đó là cái khả năng hiểu được quy luật Nhân – Quả, biết phân biệt giữa đúng và sai, giữa các hành động thiện và ác trên cơ sở của chân lý, biết giải quyết các vấn đề một cách thông minh, nhận thấy và hiểu được những thay đổi đang diễn ra đa dạng và nhanh chóng, sáng tạo và có đầu óc tìm tòi, khám phá để theo kịp những tiến bộ về công nghệ, biết nhìn nhận và trân trọng nền văn hóa và trí tuệ Thái, biết lựa chọn một cách khôn ngoan và sáng suốt những kiến thức hiện đại và văn hóa ngoại sinh để được xã hội Thái chấp nhận. Ba mục tiêu sau: phát triển tinh thần, phát triển thể chất và phát triển xã hội, mục tiêu nào cũng bắt đầu bằng câu: Một con người có giáo dục (an educated person…) phải… Như vậy, nhấn mạnh hiệu quả của việc được giáo dục để thấy được trách nhiệm lớn lao của giáo dục. Nếu sau 12 năm phổ thông và sau cả 5-6 năm ở bậc đại học nữa, mà con người đó chỉ có ít kiến thức sách vở để vượt qua hết kỳ thi này tới kỳ thi khác thì sao có thể gọi là người có giáo dục? Chắc hẳn không một xã hội và gia đình nào mong muốn những con người như vậy. Xã hội có những con người có giáo dục, có trí tuệ đến mức hiểu được quy luật Nhân Quả chắc chắn không phải gặt "quả đắng" giáo dục. Hiểu được luật Nhân Quả, học sinh và cha mẹ không chạy điểm mà giáo viên cũng không dám trù dập hay thiên vị học sinh. Và những nhà lãnh đạo giáo dục, những người làm chương trình và viết sách, các nhà sư phạm… càng phải thận trọng, biết sợ tội vì mỗi một quyết định, một việc làm, một câu nói của họ tác động đến hàng triệu sinh linh, cuộc đời trước mắt của chúng, của cha mẹ chúng. Nghĩa là động đến giáo dục đến toàn dân và hậu quả của nó tác động đến mấy thế hệ. Có lẽ trên thế giới ít có nước nào dám bất cẩn đối với giáo dục. Các chính sách giáo dục của Thái Lan cũng rất nhất quán với mục tiêu, thể hiện sự quan tâm, thương yêu và chăm sóc thế hệ trẻ một cách cụ thể, thực tế. Điểm qua một vài chính sách. Miễn phí cho học sinh trong các trường công. Trước kia giáo dục cơ bản trung và bắt buộc chỉ đến hết bậc sơ trung (tương đương bậc sơ trung/cấp 2 ở Việt Nam) hiện nay đến hết lớp 12. Cung cấp bữa ăn trưa miễn phí cho tất cả học sinh trong cả trường (school Lunch-for All programme). Nhận thức được rằng thực phẩm bổ dưỡng qua các bữa ăn hàng ngày có tác động lớn đến sự phát triển cơ thể và trí thông minh của thanh thiếu niên, và do có một số gia đình không đủ điều kiện cung cấp cho con em mình một bữa ăn trưa bổ dưỡng hàng ngày nên Bộ Giáo dục đã coi đây là nhiệm vụ khẩn thiết

1

cần thực hiện ngay. Chương trình này được thực hiện từ 1999(trước kia nhiều trường học ở Thái Lan cũng cung cấp 1 bữa ăn trưa cho học sinh, song kể từ 1999, tất cả các trường thực hiện việc này). Năm 2000 cung cấp 1 bữa ăn trưa hàng ngày đủ lượng cho tất cả học sinh, đến năm 2001 trở đi, một bữa ăn trưa đủ lượng, đủ chất, ngon lành bổ dưỡng được cung cấp cho toàn thể học sinh. Như vậy ngoài việc giúp nâng cao sự phát triển của cơ thể và trí thông minh của học sinh, còn giúp các em có những thói quen tốt về nhu cầu dinh dưỡng. Đặc biệt là trong các nguồn kinh phí cho chương trình này có Quỹ bữa ăn trưa cho nhà trường của Chính phủ, các tổ chức tôn giáo và từ thiện, các nhà hảo tâm và nhiều nguồn khác, song tuyệt nhiên không huy động sự đóng góp của cha mẹ học sinh, một việc làm mà ở Việt Nam thường được hiểu là "xã hội hóa giáo dục". Cho vay vốn giáo dục (Edu-cation Loan Fund). Quỹ vay vốn cho giáo dục này được nội các của Thủ tướng Chuan Leekpai thành lập từ năm 1996, nhằm giúp các học sinh trong các gia đình nghèo có thu nhập thấp có thể tiếp tục học lên ở bậc cao trung (cấp 3) hệ phổ thông, dạy nghề và bậc đại học. Học sinh ở hệ phổ thông lẫn hệ phi chính quy đều được vay. Sau khi hoàn thành việc học sau 2 năm (tức là lúc các em đã kiếm được việc làm) mới phải trả gốc + 10% lãi và phải trả trong vòng 15 năm. Năm đầu 1,5% và tăng dần lên cho đến năm thứ 15 là 13%. Với sự hỗ trợ này của Chính phủ, các học sinh nghèo có khả năng, có nguyện vọng đều có thể tiếp tục việc học hành của mình mà không phải ngậm ngùi bỏ dở như ở nước ta – có những học sinh thực sự có tài đỗ 2,3 trường đại học mà chỉ vì không có tiền theo học đành phải giã từ ước mơ học vấn của mình, hoặc để tiếp tục học lại buộc phải hành nghề bất chính, hay làm thêm quá nhiều đến độ không còn sức và tâm trí mà học. Số tiền cho vay ở các cấp học cũng khả dĩ trang trải được nhu cầu học tập ăn ở. Ví dụ bậc học cao trung phổ thông và cao trung dạy nghề là từ 20.000 đến 55.440 bạt (1USD khoảng 35-40 bạt). Cấp cao trung dạy nghề cho bằng Diploma từ 55.800 đến 70.240 bạt. Cấp đại học (khoảng 4 năm) từ 60.000 đến 100.000 bạt. Trong năm 1998, tổng số người vay xấp xỉ 637.845 người với số tiền lên đến 12.466,66 triệu bạt tức khoảng hơn 356 triệu USD (dân số Thái Lan khoảng hơn 60 triệu người) . Đỗ Thị Bình

Tia Sáng

2