Tắc đường - Truyện ngắn Phan Trang Hy

Document Sample
Tắc đường - Truyện ngắn Phan Trang Hy Powered By Docstoc
					Truyện ngắn Phan Trang Hy



TẮC ĐƯỜNG

    - A lô! Tôi sẽ đến ngay!... Khoảng 1 giờ nữa, được không?... Ừ, thế
nhé!...
    Bỏ điện thoại vào túi quần, hắn nhìn đồng hồ thầm nghĩ: Đi tới chỗ hẹn,
khoảng 15 phút là cùng.
    Lại có tiếng nhạc điện thoại. Nghe điệu nhạc, hắn biết là vợ đang gọi.
Hắn mở máy. “ A lô! ... Ừ! Tối anh sẽ về... Anh biết hôm nay là sinh nhật
của em mà! ... Ừ! Sẽ có quà cho vợ yêu của anh”.
    Hắn lại bỏ điện thoại vào túi quần, mỉm cười. Có vợ thì có đủ thứ quan
hệ, nhưng cũng thích. Hắn nhẩm tính, trưa nay về, hắn sẽ hôn vợ mới được.
Hơn cả tháng trời tất bật công việc làm ăn, hắn không còn một chút thời gian
bên vợ, âu yếm vợ, hắn thấy tội vợ chi lạ. Nhưng, biết làm sao được. Hắn trù
tính, nếu sáng nay xong việc, trưa về ăn cơm cùng vợ, sẽ chiều cô ta hết cỡ
mới được. Nghĩ vẩn nghĩ vơ thế nào, hắn chạy xe vào chỗ đông người lúc
nào chẳng hay. Lại tắc đường. Hắn tự trách mình. Nhưng quay đầu xe lại
không được, mà cho xe chạy lên cũng chẳng được. Lại trễ hẹn với đối tác
rồi. Hắn lấy điện thoại gọi: “A lô!... Xin lỗi, tôi không thể đến được!... Bị kẹt
đường!... 6 giờ chiều ư?... Cũng được”. Hắn vẫn mắc kẹt giữa dòng xe. Nghĩ
tức thật. Tự dưng lại vào cái dòng xe mà không có lối đi. Hắn gọi về vợ: “A
lô!... Em thông cảm cho anh... Không về được... Bị kẹt xe... Tắc đường...
Không có lối ra... Thôi! Tối về, anh đền!...”. Hắn chép miệng, mặt mày bỗng
ủ rủ. Vợ hắn đang trách hắn.
    Hắn không ngờ lại tiếp tục lọt vào vòng người. Người trước mặt, người
sau lưng. Người bao vây hắn. Hắn cho xe nhích lên từng cm. Chỉ từng cm
một. Dù chiếc xe đời mới nổ dòn, êm ru, nhưng dẫu có lên ga cũng chẳng
nhích thêm cm nào. Từng bánh xe như muốn dính kết vào nhau. Kể cả người
hắn cũng muốn dính vào người trước người sau, kể cả người bên cạnh.
    Từ ngày sắm được chiếc xe mới, hắn những tưởng sẽ đi làm đúng giờ,
tưởng sẽ ra người sang trọng. Nhưng, giờ đi làm vẫn trễ. Và trong cái hỗn
độn người và xe, xe và người chen chúc, dính kết, hắn cũng chẳng là người
sang trọng được. Hắn cũng như mọi người. Cũng lầm rầm chửi đổng. Mà cái
miệng muốn chửi thiên hạ thì là người sang được sao? Hắn biết vậy, nhưng
không muốn chửi cũng không được.
    Xe vẫn nổ dòn đều, và vận tốc xe vẫn đứng yên trong cơn tắc nghẽn giao
thông. Không phải là sự tất bật của nền công nghiệp, cũng không phải là sự
tất bật của kẻ đói mưu sinh. Chỉ có những tiếng nổ dòn của những xe, lâu lâu
có tiếng còi vu vơ hoà trong tiếng làu bàu bực tức của kẻ trễ việc.
    Có tiếng người. Có tiếng của cô gái nào đó đang gọi điện thoại. Hắn
không muốn nghe cũng không được. “Em đang bị kẹt đường. Chờ em tí!...
Cứ tắm rửa trước đi!”. Nó quay lại nhìn thử ai đang nói. Chẳng thấy mặt
ngắn mặt dài ra sao. Chỉ có chiếc khăn trùm mặt, với đôi kính đen. Trên đầu
một chiếc mũ bảo hiểm đúng kiểu. Chẳng biết ai là ai. Giả dụ, người đó là
người thân, hắn cũng khó nhận ra.
    Cái thời buổi cũng là lạ. Ra đường, không ai dám chường mặt mình ra
cả. Không lẽ không khí ô nhiễm? Hay cái gì đó ô nhiễm? Hay họ sợ nắng, sợ
mưa? Sợ cả cái nhìn của người khác? Nhìn ai cũng na ná như nhau. Đột
nhiên, hắn nghe tiếng chuông điện thoại. Hắn lấy điện thoại ra nghe. Một bài
hát gợi tình. Rồi tiếng nhạc tắt. Hắn nghe bao lần bài nhạc đó. Nhưng chẳng
đâu vào đâu. Một thoáng mỉm cười với ý nghĩ thèm tình, thèm đàn bà như
thể hắn đang nhấp rượu có chứa chất kích dục. Nhiều lần dự đám cưới, hắn
uống chút bia. Hắn có cái cảm giác vững tâm và rồi hắn bô bô cái miệng nói
với mấy thằng bạn là hắn rất thích, rất thèm cái khoản ấy. Nói là nói vậy,
chứ hắn có dám léng phéng với ai đâu vì sợ để lại hậu quả. Cũng tội cho
hắn. Nghĩ tới cái tình trong lúc tắc đường, hắn cho là có vậy để đỡ tức giận
vu vơ. Đột nhiên, hắn nghe nhiều tiếng nói ở chung quanh. Nào là giọng lè
nhè của một anh chàng có chút cồn trong lời nói: “Đù mẹ! Tắc đường rồi.
Tao chẳng về kịp đâu. Mày ở nhà lo cơm nước, đón con chưa?”. Nào là
giọng chát chua của một ai đó: “ Mày kẹt đường ở đâu? Bộ mình mày bị tắc
đường chắc?”. Và có tiếng phẫn nộ của một thằng: “Mẹ kiếp! Vợ với con!”.
Và có tiếng bóp còi, rú ga. Cả đám đông cũng bóp còi, rú ga, và giữ thắng.
Tiếng còi, tiếng xe nổ to, nhưng chẳng có chiếc xe nào nhích lên được một tí
nào cả. Lần đầu tiên, hắn tức mình và chửi: “Đù mẹ!”. Và bên cạnh hắn
vang lên những tiếng chửi đù mẹ, đù má tiên sư thằng chó chết nào làm tắc
đường. Đủ giọng chửi. Bắc có, Trung có, Nam có. Đàn ông, đàn bà, con trai,
con gái đều chửi cho hả cơn tức tối vì bị tắc đường.
    Tiếng còi ti toe, toe toe, toe toé vang lên. Người càng đông thêm, xe
càng đông thêm. Không xe nào chịu nhường cho xe nào. Chỉ có những chiếc
xe lấn nhau. Muốn không chen lấn, muốn nhường nhau, cũng chẳng có chỗ
tránh để nhường. Chỉ khổ cho những chiếc xe đang bị chủ nhân rồ ga, bóp
phanh, đạp thắng, cứ đứng yên một chỗ.
    Hắn lại nhìn đồng hồ. Đã trễ 5 phút. Hắn phải đến nơi hẹn đúng giờ để
bàn kế hoạch phát triển, xây dựng công ty. Hắn nghĩ sẽ làm như thế nào đó
để đối tác giúp đỡ hắn, cho hắn vay để cứu vãn công ty của hắn. Thường
ngày, nếu hắn trễ thì đối tác đã điện rồi. Thế nhưng, lần này trễ 5 phút mà
đối tác chẳng điện. Hắn lấy điện thoại gọi bên đối tác: “Tôi chưa đến kịp.
Đang bị tắc đường tại ngả tư Lý Thái Tổ - Nguyễn Huệ”. Chỉ cần chạy bộ
khoảng 10 phút là hắn có mặt tại nơi hẹn. Thế nhưng, giờ này chạy bộ cũng
không được. Trước hắn xe là xe, sau hắn xe là xe, bên phải, bên trái cũng xe
là xe. Hắn bị lọt vào cái vòng xe. Hắn gọi tiếp: “ A lô! Tôi đang tìm cách
đến đó... Hoãn lại à!... Được thôi... Thế nhé!...”. May mà đối tác của hắn
cũng bị tắc đường. Ơ hay! Trong chuyện tắc đường lần này lại may cho hắn.
Đối tác lại xin lỗi hắn trước, hẹn gặp hắn ngày kia, và hứa là sẽ giúp hắn đủ
tiền nong để thanh toán cuối năm.
    Hắn lại nhìn đồng hồ. Tắc đường hơn cả tiếng đồng hồ rồi. Lạ thật!
Không biết cớ sự làm sao mà tắc đường thế? Hắn nhìn quanh xem có chỗ
nào trống để nhích xe lên. Không còn một chút chỗ trống nào cả. Kể cả trên
vỉa hè cũng đầy xe. Tiếng chửi bới, tiếng còi xe cùng tấu lên khúc nhạc tắc
đường. Xe hắn cũng vẫn không nhích lên tí nào.
    Hắn từng dốc tướng với bạn bè là chưa bao giờ hắn trễ hẹn với bất cứ
một ai. Chẳng khi nào hắn bị tắc đường quá 15 phút. Bạn bè khen hắn chỉ là
kẻ gặp may mới không bị tắc đường. Hắn không chịu là hắn có số may. Hắn
chỉ cho hắn là thông minh. Hắn luôn áp dụng cái câu như là phương châm
sống của một số người “Đi tắt đón đầu”. Và hắn áp dụng phương châm ấy
trong những lúc kẹt xe. Thấy phía trước đông người là hắn tìm đường đi tắt,
dù đó là đường kiệt, đường hẽm, dù đó là vỉa hè, hoặc một lối của nhà ai đó.
    Nhiều lần đi cái kiểu chụp giựt “đi tắt đón đầu” như vậy mà lại trót lọt.
Thế là hắn thích thú, nghe sướng cả bụng mỗi khi có ai đó đưa ra cái phương
châm “đi tắt đón đầu” trong cuộc sống. Hắn cho những kẻ ấy là bậc trí giả,
là kẻ biết thời biết thế, là kẻ xứng tầm vĩ mô v.v...
    Trời lại bắt đầu đổ mưa. Vẫn kẹt xe, vẫn tắc đường. Xe vẫn nổ máy và
hắn vẫn giữ ga. Nhìn quanh, hắn thấy mọi người đang chịu trận như hắn. Lại
có tiếng chửi thề. Lại có tiếng chép miệng. Rồi tiếng mưa lấn át tất cả. Nước
mưa làm cho mọi người bớt bực dọc. Ai cũng lấy tay che đầu, vuốt mặt.
Mưa lại mưa...
    Hắn cũng về tới nhà. Trễ hơn ngày thường hơn tiếng rưỡi. May mà vợ
hắn thông cảm. Tối hôm đó, hắn tỉ tê cùng vợ chuyện tắc đường, rồi chuyển
sang chuyện yêu đương. Cả hai cười nắc nẻ, mừng quýnh. Cớ là vợ hắn tắt
kinh hơn 20 ngày. Hắn rờ tay trên bụng vợ. Rồi xoa xoa đầy âu yếm.
    Sau một đêm ngủ bìu bên vợ, hắn cảm thấy thoải mái chi lạ. Sau khi vệ
sinh xong, hắn gọi điện bạn hắn. Bạn hắn trả lời vội như mọi khi. Hắn hẹn
bạn uống cà phê buổi sáng. Hắn đến quán đúng hẹn. Bạn hắn vẫn chưa đến.
Hắn ngẫm nghĩ lại mình. Rất ít khi hắn trễ hẹn. Nhưng cũng có lúc hắn bị trễ
vì tắc đường, kẹt xe. Rồi trễ hẹn. Ở cái xứ sở này, việc trễ giờ trở thành điều
không thể tránh. Ban đầu thấy ai đó trễ giờ là hắn thấy bực bội trong lòng.
Nhưng rồi hắn phải chấp nhận, như người bị bệnh không có thuốc chữa. Và
rồi hắn trở thành kẻ lạc lỏng khi là người đi đúng giờ trong các cuộc họp,
cũng như trong những lần hẹn với ai đó. Đôi khi hắn cố tình đến trễ trong
các cuộc họp, nhưng mọi người chẳng nói gì vì họ chẳng hơn gì hắn trong
việc đảm bảo giờ giấc. Hoặc giả, hắn lấy lí do tắc đường ra phân trần thì mọi
người cười ra chiều thông cảm.
     Đang thưởng thức li cà phê nóng. Hắn nhìn phố xá. Qua cơn mưa khi
hôm, cảnh hôm nay như được lau sạch những bụi bặm, những ồn ào. Chỉ có
làn gió dịu nhẹ, cây lá như muốn làm duyên trong ngày mới. Hắn thấy bình
yên chi lạ! Ước gì cuộc sống yên bình như sáng nay thì tuyệt biết mấy! Đang
thả hồn theo mơ mộng, hắn nghe tiếng chào của bạn. Hắn cười, đưa mắt nhìn
đồng hồ như ngầm báo cho bạn hắn biết đã trễ hơn 15 phút.
     Cô chủ quán mang cà phê đặt lên bàn. Bạn hắn bưng li cà phê uống nhè
nhẹ. Hắn cùng bạn nói đủ chuyện. Rồi đến chuyện tắc đường hôm qua. Bạn
hắn nhếch môi, bực tức: “Dễ gì hết nạn tắc đường”. Nghe bạn nói thế, hắn
không tranh cãi. Bạn hắn nói chuyện thực kia mà. Bỗng bên tai hắn có tiếng
mời mua báo. Sau khi trả tiền mua báo xong, hắn lật lật từng trang báo. Hắn
có cái tật thường coi những tít. Còn nội dung thì hắn không xem. Trừ những
tin đặc biệt nóng sốt. Vì quanh đi quẩn lại cũng từng ấy thứ, cũng từng ấy
tin, từ tin trong nước đến tin quốc tế. Hắn mua báo để tỏ vẻ ta đây là người
biết quan tâm thời cuộc, để trang sức cho gương mặt có chữ của hắn.
     Đang lật lật tờ báo, có một tít báo đập vào mắt hắn. Bạn hắn cũng đang
xem ké. Cả hai không thể không xem. Vì bài báo đưa tin chuyện tắc đường
hôm qua ở thành phố hắn ở. Cả hai cùng thốt lên sau khi đọc xong: “Trời ơi!
Chỉ tại cái đám ma quan lớn!”.
     Hắn nhìn ra đường. Hôm nay, đường phố thông thoáng thật.

Tháng 2 – 2012
Phan Trang Hy

				
DOCUMENT INFO
Description: - A l�! T�i sẽ đến ngay!... Khoảng 1 giờ nữa, được kh�ng?... Ừ, thế nh�!... Bỏ điện thoại v�o t�i quần, hắn nh�n đồng hồ thầm nghĩ: Đi tới chỗ hẹn, khoảng 15 ph�t l� c�ng.