Documents
Resources
Learning Center
Upload
Plans & pricing Sign in
Sign Out

VO CAI LUONG - GIANG SINH

VIEWS: 343 PAGES: 21

									Vở Cải Lương GIÁNG SINH Giới thiệu mở đầu Lại một lần nữa mùa đông đã trở về. Trên trời muôn vì sao lấp lánh lại nhớ về một Đấng Cứu thế đã sinh ra cho chúng ta. Đó là Ngôi Hai Con Một Thiên Chúa, đã từ Trời cao xuống thế làm người Con Thiên Chúa đã mặc lấy xác phàm đến trần gian này để làm gì ? Phải chăng Ngài đến để tham quan thế giới loài người rồi lại ra đi bỏ lại thế giới này như cũ chẳng quen cũng chẳng biết gì. Không ! Con Thiên Chúa xuống thế làm người để đem lại tình yêu, tình yêu giao hòa giữa Thiên Chúa với loài người, tình yêu giao hòa giữa loài người với nhau. Tình yêu mà loài người đã đánh mất, bởi chối từ tình yêu, khởi đầu từ Adong và Eva, Hai con người đầu tiên trên trái đất. Trong đêm nay trước khi long trọng cử hành Thánh lễ, kỷ niệm 2000 năm của mầu nhiệm tình yêu Giáng Sinh. Chúng ta hãy cùng nhau nhìn lại một vài nét thiết yếu trong vòng lịch sử cứu độ qua tuồng cải lương Tình Yêu Giáng Sinh do ca đoàn Trường Long thực hiện. Màn Cảnh vườn Địa Đàng I

Giới thiệu Cảnh vườn địa đàng tội nguyên tổ. Từ đầu Thiên Chúa đã dựng nên trời đất, mọi vật và con người. Ngài đã ban cho con người được quyền bá chủ mọi loài mọi vật trên mặt đất và được quyền sử dụng mọi sự trừ cây biết lành dữ. Ôi thật hạnh phúc cảnh con người sống trong vườn địa đàng họ được chiêm ngưỡng trên trần gian, được sống sung sướng với nhau mà không phải đau khổ bệnh tật, chết chóc, nhưng vì nhẹ dạ và lòng đầy tham vọng muốn được bằng Thiên Chúa, hai người đã mắc mưu con rắn, hình ảnh của Satan. Họ đã phản bội lệnh Chúa ban truyền và như thế cảnh sống êm đềm trong vườn địa đàng từ nay không còn nữa. Con người từ nay phải đau khổ và phải chết. Đây cảnh địa đàng hé mở. Hát chung : Lý Cây bông Khi xưa Thiên Chúa vì thương vì yêu thương người ta. Ban cho ông bà nguyên tổ muôn đặc ân. Được vui sống trong thiên đàng, muôn đời không đắng cay. Được vui sống trong an bình muôn đời luôn sướng vui. Hát : Tiếng chim vàng anh thảnh thót, sơn ca trổi vọng hòa vui. Hôm nay trời trong nắng ấm, chứa chan nhạc khúc khải hoàn ca, muôn sắc màu hoa nở ngát hương lung linh theo chiều gió lượn bay. Ngất ngây niềm vui hạnh phúc, Chúa đã ban cho chàng và ta, các muôn thú kia được ta với chàng lựa chọn đặt tên loài vật nhỏ to. Trông chúng xinh dịu dàng, đang múa vui rộn ràng. Cũng nhờ ơn Chúa đã dành cho. Ôi sướng vui hòa ca. Evà ; À, hay là ta đi dạo một vòng trong vườn xem hoa nào. Hát : Theo điệu Lưu Thủy hành vân Ơn phúc thật tràn lan Chúa ban.

Satan : Cô nàng đẹp xinh, ôi thật dễ thương. Eva : Đời sống con vẹn toàn. Satan : Muôn loài dựng nên không sánh như cô Eva : Muôn hoa khoe sắc tưng bừng hát mừng Thiên Chúa. Satan: Cô nàng kia ơi mau hãy qua đây. Eva: Đời mãi mãi sẽ không phai tàn. Satan : Xin mời cô nương ta kiếp mau làm quen. Eva : Ô hay ! Sao có tiếng ai văng vẳng. Ở đây chỉ có chàng với ta mà thôi, sao có tiếng người nào nghe lạ thật. Hỡi ai đó núp bóng tàn cây mau mau lộ diện cho ta xem rõ. Satan : Dạ, dạ, Chào quí nương, quí nương đẹp quá. Ha ha ha… Eva : Im ngay, đừng nhiều lời phỉnh nịnh. Hỡi cho nhà họ rắn kia, sao trong các loài rắn chỉ có ngươi là khác biệt hơn cả, ngươi từ đâu đến mà ta không biết ngươi. Satan : Dạ thưa cô hai, xin cô hai bớt giận, để tôi trình bày cho cô hai được rõ. Quí nương ơi. Tôi là satan tướng của quỉ đây, dưới tay tôi có hàng ngàn lũ quỉ con đang chờ lịnh. Hôm nay tôi thấy quí nương dời gót ngọc dạo chơi trong hoa viên. Tôi động lòng muốn cùng quí nương bầu bạn chẳng hay quí nương có chấp nhận lòng thành của tôi hay không vậy quí nương. Eva : Đây là lần thứ nhất, ta mới được biết ngươi. Chồng ta không nói gì về ngươi cả. Thôi tránh ra cho ta đi, đừng lộn xộn. Tránh ra. Satan : Kìa, quí nương. Hát : Khổng Minh tọa lầu Trái cây ngon quá, tôi muốn được mời. Quí nương ăn thử, cho biết của đời. Cây này thật tươi, trái ăn rất ngon để tôi hái cho. Eva : Chớ nên sai phạm đụng vào trái ngọt. Chúa cấm từ lâu đừng nên dễ ngươi. Satan : Kìa sao vậy quí nương, đừng cản tôi. Tôi muốn tỏ hết lòng tôi cho quí nương mà. Eva : Lý cái mơn Kìa Satan nhà ngươi chớ nên chạm tới, hái trái kia ăn sẽ lụy phiền khổ đau về sau, ngươi có biết chăng lời tuyên phán của Chúa Cha dạy truyền. Rằng Adong được cùng với ta chăm sóc coi cả vườn cây, mi nhớ rằng không nên hái trái này mà ăn. Satan : Vì cớ sao xin nàng nói mau nếu ta ăn vào thì sao ? Eva : Thì chết liền không kịp trối trăn. Satan : Vọng cổ Bớ quí nương, quí nương đâu có ngờ trời cao khôn khéo. Lệnh cấm ban ra là muốn cho quí nương không đạt được như Trời…. Hái trái kia ăn sẽ khôn sáng hơn trời. Chúa chỉ sợ một điều duy nhất là con người bằng Chúa mà thôi. Cho nên Thiên Chúa mới nặng lời hăm dọa, bảo ăn rồi sẽ chết rục xương. Cứ ăn đi chẳng chết chóc gì đâu. Chúa phòng hờ chớ tội gì mà phải cấm Eva : (nói) Mi đừng có nói láu, Thiên Chúa rất tốt lành. Mi chỉ được nước vu khống cho Người mà thôi. Satan : tiếp vọng cổ

Ai ăn được trái cây này sẽ trở nên thần thánh, có ăn đi mới mở mắt ra nhìn. Cô sẽ thông minh biết hết mọi điều. Cô sẽ nắm giữ được cán cân luật pháp, biết điều lành điều dữ như thần minh. Không ai bắt ép được cô không ai dám động đến uy quyền chồng cô.À ơi ! Một lời ơn nghĩa thiệt hơn ngày cô làm Chúa ơn này đừng quên. Eva : Hát Mi đừng có ví von – Cha nào nói dối con. Thiên Chúa không hề gian dối. Satan : Cô nói oan thiệt tình. Chuyện phân minh. Song chính cô vô tình. Suy nghĩ đi tôi không hề gây chuyện làm chi. Eva: Chính mi nói láo. Satan : Lẽ đâu tôi nói dóc. Eva : Chắc mi thật không. Nói ra phải thề. Satan : Dĩ nhiên tôi sẽ thề. Eva : Được ta nghe lời mi. rồi mai đây quyền uy. Nói : Ta ham muốn trái cây này quá, ăn một trái chẳng hại gì. Nào ta bẻ thử một trái này ăn xem sao. Satan : Ha, ha.ha… Hát : Đó cô hai thấy không. Trái này ngọt như mật ong. Nuốt vô tới đâu. Thâm trầm như thể rượu dâu. Vừa ăn vào chưa có ra làm sao. Hai ba ngày kết quả mới hay mau. Eva : Thôi mi đừng nói nữa. Sao không thấy chuyện gì. Satan : Coi cô đừng gấp rút. Ăn có một can gì. Làm sao mà đem biếu cho chồng cô. Hai vợ chồng ăn sẽ thông minh. Ít nhất ngang hàng với vua vạn vật. Cai trị trong ngoài làm Chúa quyền uy. Eva : Sao Chúa cấm cây này. Ăn hết rồi mà không thấy chuyện chi. Satan : (Nói) Ăn nữa đi, ăn trái cây biết lành dữ nữa đi. Ăn đi và thế nào cô cũng biết hết, biết hết mà. Ha ha ha… (ADong vừa đi vườn về) ADong : Evà em ơi ! Em đâu rồi ? Ủa đi đâu rồi cà ? Eva : Ơ kìa chàng ơi. Chàng thử lại đây em nói cho chàng nghe. Chàng nhìn xem trái cây chín này nè em mới vừa tìm được. Đó cây đó đó. Ăn đi anh. ADong : Evà, đâu đưa đây cho anh. Hát Trái trông thấy sao mà ngon quá, em đã tìm đâu được ra đây, màu đỏ tươi như thắm máu hồng, lửa tình anh với em. Eva: Em xin biếu cho anh. ADong : Nhưng mà em hái ở đâu? Eva: Anh hỏi để làm gì? ADong : Để tự mình chăm lo. Eva : Cây đó đó anh nhìn sẽ thấy. ADong : Trái cây này Chúa cấm không cho ăn. Eva: Chú rắn kia mách bảo em rằng. Ăn nó vào bằng như Chúa trên cao. Adong: (Nói) Trời ơi ! Em đã hái ăn rồi sao? Evà (hát tiếp) Nhưng mà chẳng thấy sao.

Adong : Chúa đã cấm kia mà, chắc tụi mình chết thôi. Eva (nói) Không sao, không chết chóc gì đâu mà sợ, Anh coi em đây em ăn một trái có thấy gì đâu. Adong : Thật không em ? Em có làm sao không ? Hay là… ừ ! Phải rồi. Nói lối. Cả vườn Chúa đã cho ta Lẽ đâu Ngài giữ một cây làm gì. Chúa trên giàu có nhân từ. Khi nào hẹp lượng chối từ với ta. Nói : Ừ, có lẽ ta ăn vào rồi sẽ biết lành biết dữ. Thôi vợ ta đã ăn rồi, chắc không sao. Đâu đưa trái ngọt cho anh. Ở trong hậu trường ngâm Satan ganh ghét người ta. Bày mưu lập kế để mà hại chơi. Adong (Nói) Không được, trời ơi ta đã ăn trái cấm rồi sao. Mắt ta đã mở ra rồi. Ta biết, ta biết mình phạm một điều dữ vô cùng. Adong : hát Nam ai Thôi rồi… hai ta lầm mưu chước của Satan rồi. Cải lệnh Chúa truyền, phạm giới Chúa răn. Trăm sự cũng tại mi con đàn bà khốn kiếp ngu si. Ôi xấu hổ thẹn thùng, mở mắt ra nhìn chỉ thấy mình không. Nói : Trời ơi chỉ thấy mình không, không một mảnh vải che thân, điều lành điều dữ là đây sao ? Tôi đã phạm tội. Tôi đã phản bội Chúa. Còn mặt mũi nào mà nhìn Thiên Chúa toàn năng nữa. Trời ơi. Eva: vọng cổ Adong ơi ! Em đâu có ngờ thằng Satan quỷ quyệt, đã lập kế bày mưu dụ dỗ em phản lại vua… trời. Lỗi tại em hay tọc mạch tò mò. Em muốn vợ chồng mình lên cao bằng Chúa, mở mắt ra nhìn muôn sự dưới chân. Adong : Lỗi tại mi muốn trèo cao té nặng, đã ăn rồi còn muốn hại người ta. Eva : Biết như vầy em đâu thèm ăn trái cấm, lỡ một phen ôi đau xót vô cùng. Ở trong hậu trường ngâm ADong còn đó nỗi niềm Lương tâm hối hận trăm đường ngổn ngang. ADong : Trời hỡi mạng ta chấm dứt từ đây, ai gây đau khổ đến nông nỗi này. Đã bao phen ta dập đầu cắn cỏ, quyết không hề cãi lệnh Chúa trên cao. Thế mà nay tội chết đã mang thân bụi đất ôi yếm mền trơ trụi. Ôi hỡi trần gian ghi tâm khắc cốt, can tội kiêu căng là mang án tử hình. Eva : Ôi xấu hổ mau tìm nơi ẩn núp. Tìm bóng râm che khuất tội tày trời. ADong : Còn đâu kiếp sống an bình. Trốn chui trốn nhủi là phận mình từ đây. Hồ quảng Tạng phủ ta rả rời, bao bức rứt phủ vây lòng ta.

Eva : Còn nữa đâu những ngày đầy ơn phước đôi ta với Chúa. Hỡi ánh sáng mau dập tắt dùm ta. Mong tấm màn u tối đến che giấu thân trần truồng. Chúa : ADong ! Hỡi Adong ! Ngươi đâu rồi ? Adong : Dạ, dạ con đây. Con nghe tiếng Chúa bước trong vườn. Con trần truồng xấu hổ quá Chúa ơi. Cho nên con ẩn núp nơi đây. Chúa : Ai đã nói cho ngươi biết là ngươi trần truồng ? Hát Có phải chăng ngươi đã cãi lệnh truyền của Ta. Cấm trái cây không cho ai được ăn. ADong : Dạ, dạ chính con đàn bà mà Chúa đã cho làm vợ con. Chính nó đã hái cho con ăn. Chúa : Cô kia, tạo sao cô làm như vậy? Eva : Dạ, tại con rắn Satan. Nó bảo con ăn nên con đã quên Lời Chúa dạy. Chúa : Hỡi loài rắn độc bẩn thỉu kia, ngươi đã hành động xấu xa đê hèn. Kể từ hôm nay, Ta chúc dũ cho ngươi suốt cả cuộc đời. Phải bò bằng bụng và ăn bằng bùn. Ta đặt hận thù giữa ngươi và đàn bà kia. Dòng dõi ngươi phải bị dòng giống nó đạp đầu, y lệnh của Ta truyền ngươi chỉ có quyền rình cắn gót chân. Hãy nghe đây con người đàn bà kia. Ta sẽ gia tăng nỗi đau khổ cho ngươi, nhất là khi thai nghén sinh nở. Mi phải phục lụy chồng ngươi và nó sẽ thống trị mi. Eva : Con xin dập đầu khấng chịu Lời Chúa phán dạy ra. Evà con đây khắc ghi tạc dạ. Adong : Còn con Adong tội lỗi, xin Chúa cho lãnh án tử hình. Chúa : Còn người bụi đất kia, vì ngươi đã hành động hồ đồ, nghe lời vợ phạm lỗi lầm. Ta sẽ truyền cho cỏ mọc khắp đất đai, cực khổ tấm thân, đời của ngươi phải làm nhọc nhằn mồ hôi đổ ra giọt lệ sầu mới mong kiếm tìm được của nuôi thân, cho tới ngày ngươi trở về bụi đất, vì ngươi xuất thân từ lòng đất. Adong : Thôi rồi hình phạt đã giáng xuống rồi, kể từ hôm nay tôi là loài bạc phước nhất. T.Thần : Nầy hỡi con người bụi đất kia, lệnh Chúa truyền tống cổ các ngươi ra khỏi vườn địa đàng. Adong : Dạ xin Người thông cảm, nán lại cho chúng tôi đôi phút. TThần : Không thể được (Hát ngựa ô Bắc) Mau hãy đi ngay, quân phản bội mê say lầm lạc. Còn gì để tiếc thương đời sung sướng người ngay. Bao phúc ân mà Chúa tran trãi cùng vũ trụ. Nay chấm dứt ngay đây vì tội đáng mĩa mai. Ta đây quyết chí khai trừ dòng dõi kẻ vô lương. Nhưng Thiên Chúa nhân từ còn chút dạ xót thương. Ngươi hãy quay mặt về phía tương lai để trông chờ ơn Ngài cứu độ. Đây có Đấng Thiên Sai sẽ nhập chốn trần ai. Adong (Mẫu tầm tử) Thôi còn gì nữa Evà em ơi. Bao tháng ngày sống trong cảnh sướng vui mà Chúa đã ban cho Người đã hết lòng tin tưởng hai ta. Ta muốn uy quyền nên chẳng nhớ công ơn Chúa đã ban cho ta ở cảnh địa đàng. Eva : Adong chàng ơi. Điều ấy do em làm tội. Cũng tại Satan quỷ quyệt, chán ghét đôi ta mà tìm kế hại mình.

Adong : Cũng vì ham muốn cao sang, nên giờ phải mang khổ vào thân. Cãi lệnh Chúa truyền rồi lại ám hại ta. Quên bỏ công lao mà Người đã ban dành. Eva : Ôi rất khổ thay, sao con người phụ bạc, chẳng chịu xét suy tường tận, nay bị án mang chịu cảnh lưu đầy. Adong : Tủi nhục hổ ngươi cho hậu thế muôn đời. TThần : Mau bước lên đường, vội bước tránh xa, còn mặt mũi nào mà ở lại nơi đây. Adong vọng cổ Giờ đây tôi biết phải về đâu để tìm ra những ngày ấm êm và hạnh phúc. Kể từ nay đời ta như cánh chim ngược gió, như cánh buồm trôi bồng bềnh giữa biển. Ôi biết bao nhiêu cay đắng phong… trần… Mỗi bước chân đi là khổ lụy cả cuộc đời. Ôi mỗi tiếng Chúa phán ra như muôn ngàn ngọn lửa, thiêu đốt núi rừng và đốt cháy lòng con. Chúa ơi con muốn kêu lên tiếng Chúa, nhưng con thẹn thùng vì xấu hổ bao quanh. Chúa đã ban cho con niềm hạnh phúc, nhưng con nhẫn tâm cãi lệnh Chúa truyền. Lý trăng soi Ôi còn đâu kiếp sống an bình, hồng ân Chúa ban dư đầy trong vườn thiêng ấm êm ân tình. Thôi từ đây, tội lỗi lưu mãi cho tới tận thiên thu nào ai cứu thoát lỗi tội, mang tội lưu truyền cho thế hệ ngàn sau. TThần (Nói) Thôi hãy đi cho khuất mắt, hỡi con người lòng dạ kiêu căng, tội của ngươi đáng bị tử hình, nhưng nhờ ơn đức của Người tha thứ. Vậy 2 ngươi đã hiểu chưa lòng Chúa là như thế. (trở lại vọng cổ) Tình thương của Người như biển rộng sông sâu, lo cho ngươi được hạnh phúc an vui và ban cho ngươi được sống vườn địa đàng tươi đẹp. Vậy mà các ngươi chẳng biết công ơn mà lại đền ơn bằng tấm lòng phản trắc. Thôi hãy đi đi mà tìm đường sinh sống, chuộc lỗi đã gây và dạy con cháu sau này. Adong : Lệnh Chúa ngày nay con xin khắc cốt, quyết dạy con cháu sau này hiểu lòng Chúa thanh cao. Eva : Còn đâu kiếp sống trường sinh. Thân này nay đã về thành bụi tro. Adong Nói Thôi đi bà ơi. Tiếng từ hậu trường vọng ra Thế rồi con người bị đuổi khỏi vườn địa đàng. Kể từ đó tội lỗi cũng xâm nhập vào liên hệ gia đình, dòng tộc. Rồi tội lỗi tràn lan ra rộng khắp đâu đâu cũng thấy cảnh con người đối xử tàn tệ. Chúa hứa Đấng Cứu Thế sẽ đến để giải thoát con người khỏi xiềng xích tội lỗi.

Màn Cảnh hàng quán Bêlem

II

Giới thiệu Nhưng Thiên Chúa không phải là Đấng hay giận dữ và trừng phạt. Bản tánh của Ngài là thương yêu và tha thứ, Ngài muốn cứu chuộc loài người khỏi tội lỗi. Vì vậy ngay từ khi

loài người phản bội Chúa đã nói lên lời tha thứ và hứa ban ơn Cứu rỗi. Trãi qua thời gian, Lời hứa đó đã được thực hiện khi Ngôi Hai Thiên Chúa làm người. Maria người trinh nữ diễm phúc đã được chọn để cưu mang Đấng Cứu thế. 9 tháng lặng lẽ trôi qua. Trong những ngày ấy hoàng đế Augustô ra sắc chỉ ban hành lệnh kiểm tra dân số trong toàn xứ sở thuộc quyền ông cai trị. Ai nấy cũng trở về nguyên quán để khai tên tuổi. Giuse 1 người thuộc dòng dõi Đavít cũng từ thành Nadarét trở về quê quán là Bêlem thành của Đavít để khai sổ bộ với Maria đã đính hôn với ông gần ngày sinh nở. Giuse Maria cũng những người bạn nghèo đã chùng chân mõi gối mà cũng chẳng tìm được 1 chỗ trọ qua đê. Chung quy cũng chỉ vì họ nghèo hèn cũng chẳng ai muốn tiếp rước. Ôi tê tái thay, Ngài đã đến nhà của Ngài mà người nhà đã không tiếp nhận Ngài. Rời khỏi quán trọ Giuse đành phải cùng bạn mình tìm chỗ trú. Đây hàng quán Bêlem. Loa : Nghe đây, nghe đây. Nhằm năm thứ 22 triều hoàng đế Cêsarê Augustô Đức Đại Hoàng Đế oai danh lừng lẫy ra sắc chỉ cho nhân dân toàn đế quốc phải về chính nguyên quán để khai tên. Nghe đây, nghe đây. Cquán. Hứ ! Có dị mà cũng làm cho ngộ hết hồn. Tưởng cái lì chứ. Hát. Xớn xác li ngang hết hồn lão phu. Tưởng cướp ai dè cái lầu bị u. Nghĩ mà lão tức, sợ quái gì cái thằng phát loa. Một phen hú día chò co. Bồi. Dạ thưa ông chủ dằn lòng nóng giận. Coi chừng nguy hại cho tuổi thọ trường niên. Cquán. Nghĩ như vầy giậm lầu sao lược, ông vua bày tra cái chò kiểm sổ. Khiến ta lây mau lẹ phát tài. Chời đất ơi, lệnh vừa phát da ai lấy mau dìa. Lăng sổ bộ ê hề. Không có nhà thì ỉa khách liếm câu lâu. Bồi. Ông chủ ơi, cả đời của em mới được phát tài. Cquán. Chứ sao. Bạc nè, tiền nè, vàng nè, còn luôn cả kim cương lữa chứ. Nói : Rồi tha hồ mà lột hết, các bao bì của khách lột luôn hết. Ta sắp sửa giàu to dồi. Mđồng. Dạ thưa ông chủ. Bồi. Có khách, có khách rồi ông chủ ơi. Cquán. (giật mình) Cái gì ? cái gì làm cho ngộ hết hồn vậy. Mđồng. Dạ, chẳng dám nào. Cquán. Vậy mà cũng làm cho ngộ hết hồn. Dạ chào nhị vị khách quí. Mđồng. Dạ chúng tôi muốn hỏi thăm. Cquán. Lị muốn hỏi thăm gì ? Quán của tôi có bán đủ thứ mùng, mền, chiếu gối, khăn tay, xà bông, nước rửa mặt, ghế đẩu, ghế đai, ghế xích đu, ghế làm cá, đủ thứ… muốn gì có lấy. Mđồng. Dạ thưa ông Cquán. Hát Kim Tiền Bản Quán của tôi bán đồ Việt nam, xưa đến nay danh tiếng lẫy lừng. Ai cũng nói quán này của tôi nhiều món ăn ngon. Cua biển xào. Đầu lòng nấu hẹ. Thịt kho hầm. Cá rô nấu với nước

dừa xiêm tươi ngon lắm cậu ơi. Bì nem chả tem chả thịt, trứng gà thịt quay ăn hết không hay. Canh chua dưa giá cá kho, canh chua dưa giá cá kho. Nem tôm nem thịt trứng gà trứng vịt rồi lại bào ngư thiếu chi mỹ vị thiếu gì là món lạ. Mđồng. Dạ thưa ông. Cquán. A cái lì (nói) Thịt rít xào hành. Đuôi trâu xào giấm. Thằn lằn làm mấm. Đỉa mén kho tiêu. Rắn lục đuôi diều bắt vô bóp tái. Kỳ nhông đang chạy, chọp lại rô ti. Rắn mối nấu ca ri. Rắn mái gầm phá lấu. Quí vị muốn dùng chi. Mđồng. Không phải đâu, ông làm ơn cho chúng tôi hỏi thăm một chút xíu. Chúng tôi chăn chiên ở ngoài đồng về, không hiểu trong này có chuyện chi mà người ta đi đông quá vậy ? Cquán. Chăn chiên hả ? Không có tiền hả ? đi chỗ khác chơi, đừng có lộn xôn ở đây. Mđồng. Chúng tôi không biết nên nhờ ông chỉ bảo giùm. Hát. Ông đừng khinh thường bọn nghèo khó chúng tôi. Tuy cảnh nghèo nhưng lòng đôn hậu. Nhà không giàu có như ai, nhưng lòng rất mực thẳng ngay. Mđồng. Bửa nay trong này có chuyên chi mà kẻ qua người lại, bộ hàng xóm hội vui, hay là thương khách về chơi. Cquán. Quân bay nói chuyện gì nghe sặc mùi hôi tanh. Hỡi cái lũ dân nghèo dốt nát lại gian manh Hôm nay nhà vua lệnh truyền cho dân trở về làm sổ bộ. Đó tụi bây có nghe chưa đồ cái lũ khó ưa (nói) Đi chỗ khác chơi đừng có lộn xộn. Giuse. Dạ chào ông. Cquán. Bữa nay xui xẻo gặp toàn khố rách áo ôm nữa rồi. Cái gì ? Các ngươi muốn hỏi cái gì ? Giuse. Dạ thưa ông chủ. Chúng tôi lỡ đường, nhà lại nghèo. Chẳng hay còn phòng nào trống, làm ơn cho chúng tôi tạm đỡ qua đêm. Cquán. Ở đây mấy cái quán này không có chứa mấy thấy nghèo như bọn bây. Đi chỗ khác mà hỏi thăm Giuse. Nhưng mà… Cquán. Không có nhưng nhị gì hết. Có tiền thì đưa ra, không có tiền đi chỗ khác chơi. Giuse. Xin ông niệm tình tha thứ. Hát. Chúng tôi lặn lội đến đây trải qua bao dặm đường khổ cực. Mong anh thương tình mà giúp đỡ cho chúng … tôi. Ở nơi xứ lạ quê người. Phải nếm mùi gian nan. Tiền mang theo cướp giựt không còn. Mđồng. Tội nghiệp ông bạn nghèo dễ thương. Dám giãi dầu bao nỗi gian truân. Giuse. Đối với tôi cực khổ chẳng nệ gì. Vượt suối trèo đèo đâu ngán chi. Ngặt nỗi nhà tôi dạ chữa đi đường. Chịu đựng trăm bề thật đáng thương. Ngày khai hoa nở nhụy sắp gần rồi. Thêm đau lòng của tôi. Mđồng. Vậy mà ông chủ không thương tình nghĩ bụng, giúp cho kẻ đang túng thiếu cơ bần.

Giuse. Anh coi ổng bắt phải dân giàu, mới được trú ngụ qua đêm. Cquán nói. Trời đất ơi ! Cái chuyện buôn bán mà lị, ai mà thương được bọn bây. Lùng bùng sình điếc đặc ậy hỏng phải, Bần cùng sinh đạo tặc mà. Đuổi nó ra đóng cửa quán lại. Bồi. Ông chủ yên chí tôi tống ra khỏi cửa hết. Mđồng Hát phảnh phá Thôi ông bạn ơi đừng van lạy làm chi cái thằng chủ quán. Nó nghĩ bụng chỉ có tiền. Ai gầy xác mặc ai. Giuse. Giữa đêm khuya làm sao tìm được chỗ trú ngụ yên lòng. Mđồng. Thôi luôn dịp tôi kiếm dùm cho ông bạn. Giuse. Hát tử qui từ Maria em kiếp mau chờ đây, nơi nương thân để anh lo tìm. DMẹ. Anh hãy đi mau về nầy em trông ngóng. Cầu Chúa gìn giữ bình yên. Mđồng. Bà ở đây chẳng gì phải lo, một chút hà ông sẽ về. Giuse Mđồng. Thôi ba chúng ta cùng nhau đi. DMẹ. Hát trăng thu dạ khúc Hỡi thai nhi con làm Mẹ đau xiết bao. Đêm đông buồn sương tuyết lạnh lùng. Người ta khinh dễ mẹ con ta. Chỗ nơi nương tựa không tìm ra ôi xót xa. Buồn thương, thân phận con Trời. Quyền uy cao sang lớn lao. Cớ sao chấp nhận thân nghèo thua bị đuổi xua. Nói. Ôi trời đông lạnh lẽo buốt giá tận tâm can. Thai nhi con ơi là Con Trời mà con chịu sinh ra trong hoàn cảnh nầy sao. Hát. Phi vân điệp khúc Nghe lời truyền khi xưa thiên sứ Gabriel loan báo tin vui mừng. Rằng Con Thiên Chúa cứu người lầm than, thoát muôn lỗi lầm ông bà Adong duy truyền cho dòng con. Ta đứng đây một mình trong đêm sương gió đông lạnh lùng, một mình bơ vơ biết đi đâu tìm nơi trú thân. Mẹ giờ như trăm mối tơ, nhìn nỗi đau mịt mờ sương bủa giăng. Thương Con Trời hạ sinh xuống thế gian, chịu biết bao cam cảnh cơ hàn. Ôi con người sao quá nở đành tâm, chối bỏ không nhìn, có ai nào thương. Ôi ! Thế gian ngập tràn, bao điều tội lỗi. Lòng nghe nát tan khi nhìn lại con giáng sinh trong cơ bần lầm than. Phận thấp hèn đã mang trong lòng hồng ân, ôi lớn lao nào hơn. Chúa sinh ra đời sắp gần đây mái tranh hoang tàn chẳng tìm thấy lấy đâu nương nhờ qua trời đông buốt lạnh thấu xương. Hài nhi con mẹ có thấu chăng. Lượng Chúa từ nhân Con Chúa Trời sinh xuống trần trong kiếp người mang khó nghèo. Cứu vớt con người nâng người lên trên Chúa an hưởng niềm vui. Mxẩm. Quân khốn kiếp, quân hèn mạt, mụ đã nnói rồi mà cứ theo lẻo đẻo năn nỉ. Cho bây năn nỉ nè, cho bây năn nỉ nẻ. Hát Khốn cho bây tụi nghèo mạc thây. Chọc giận mụ đây dễ gì mà toàn thây.

Quân đầu đường xó bếp mà cũng đòi ở giường coa. Chẳng biết xấu hổ hay sao. Mđồng. Chị coi tôi mới nhào vô xin chỗ trọ. Là bả hò hét lung tung. Mđồng Thôi lỡ gặp xui tụi mình ráng chịu. Nhớ hôm sau khi nào gặp bả. Tránh cho xa cái con mụ gà rừng. Mxẩm. Hả ! Mầy nói gì tới bà đó hả con ? Giuse. Thôi bà ơi, tôi đã xin lỗi bà rồi. Em tôi sơ sót lỗi lầm. Bà niệm tình thứ tội cho chúng tôi. Mxẩm. Mụ ở đây đã nói hẳn hòi. Sao bây không hiểu rạch ròi. Mang phận nghèo chớ vội trèo leo. (nghe con) Nói. Ừ nói như thằng già nầy nghe được. Chứ hơi đâu như mấy thằng cắc ké đó. Mụ nói một lần cho mà nhớ nghe mấy con. Đã nghèo thì đừng đèo bồng chỗ cao, có ra ngoài hè ngủ mới xứng đáng Thôi tha cho tụi bây đó. Mụ về đây. Xí. Giuse. Trời ơi có thấu chăng Cho cảnh đời tham sang phụ khó. Khắc khe chi, nhẫn tâm chi. Dù mái hiên che nhà cũng không còn trống chỗ. Hát lý con sáo. Khổ thân tôi, sương khuya xuống lạnh lùng cô liu. Dạ héo sầu hắt hiu. Đi nơi đâu tìm chốn nương nhờ, cho người thân không chút nhọc nhằn Maria. Đừng lo gì Giuse hỡi anh, em vẫn tươi vẫn vui như ngày xưa. Dù không nhà không nơi náu nương. Ai khóc than chứ em không sầu vương. Nói. Anh đừng buồn, mình nghèo thì người ta hất hủi chứ có gì lạ đâu anh. Anh đừng lo cho em em chịu khổ được mà. Giuse. Để cho em phải chịu cực khổ thế nầy, anh không sao chịu nỗi. Maria. Nhưng hàng quán người ta không chịu chứa thì mình làm sao, em thương anh vô vàn, suốt ngày cực khổ gian nan, đến đêm cũng không có chỗ yên nghỉ được. Giuse. Hát lý ba tri Nhưng lòng anh cảm thấy xôn xao. Để em giãi dầu trong cơn sương giá. Làm sao anh phải yên tâm Khi chưa có tìm một nơi trú thân. Dmẹ. Em khổ đau đã nhiều, nên quen rồi anh ơi. Anh chớ nên bận lòng. Chỉ thêm buồn trong tâm. Giuse. Nhìn em thân đã mang thai. Cũng sắp đến ngày thai nhi sinh nở. Mà người ta chẳng có giúp thương. Nở buông những lời chữi bỏ ghét khinh.

Dmẹ. Nhưng quán không tiếp nhận. Mình cam đành thôi anh. Em thấy thương anh nhiều, bao tháng ngày gian nan, Mđồng nói. Tức quá mà, cái phận nghèo là như vậy đó. Tụi tui đã chịu số kiếp hẩm hiu nầy lâu rồi. Thế mà bây giờ thấy anh chị tụi tui cầm lòng không đậu. Dmẹ. Hai anh thông cảm cho chúng tôi thế là quí lắm rồi. Anh, anh đừng buồn nghe anh. Hát Kim lang. Anh hãy an tâm, xin chớ nên lo buồn, bao khó khăn cuộc đời mình bền lòng giữ vững niềm tin, dẫu cho khó nguy đang chờ mình bằng lòng hiến dâng niềm tin. Giuse. Dù là biết rằng con người khinh ghét đuổi xua khước từ không một chút thương tâm, nếu như không nghe lệnh truyền của thiên thần báo mộng vừa qua, anh đây đã trốn xa rồi, bỏ mặc số kiếp buồn thương. Dmẹ. Đừng nên nói thế anh ơi, hãy luôn trung thành niềm tin. Ta cứ tin rằng Chúa trên cao chẳng bao giờ bỏ ra. Giuse nói Chớ em nghĩ coi. Trên con đường xa xôi dịu vợi, chúng ta đã không quản ngại gian nan, băng rừng vượt suối Vọng cổ Đến làng Bêlem để tìm nơi ẩn náu mà khắp làng ai cũng không cho còn thêm chữi mắng la… rầy… (tội nghiệp anh) Mõi gối chồn chân thân phận kẻ lưu đày, anh vẫn biết là Chúa Trời thử thách, nhưng hận đời đen bạc vô tâm. DMẹ. Khôn dò ý định xa xăm. Trời cao thăm thẳm ta dễ gì lường đo Giuse. Mong rằng mắt họ mở ra. Biết đây con Chúa thì ai nặng lời. DMẹ. Nói Anh đừng nói vậy, phải tin vào sự sắp xếp của Chúa quan phòng chứ anh. Giuse. Phải, anh tin lắm, nhưng lúc nào ảnh khổ tâm vì cái ý nghĩ nầy. (trở qua vọng cổ) Người ta đợi Đấng Cứu Tinh, mong cho Thiên Chúa giáng sinh làm người. Để hôm nay Thiên sai xuống thế, con dân Ngài từ chối đuổi xô. Nói làm chi một chiếc chõng tre, mái hiên nhà cũng không còn trống chỗ. Hỡi trời cao xin mau giải thích Tình Chúa thương dân ôi sâu nhiệm khôn cùng. Mđồng. Hò… ơi, Bạn mình đừng có nỉ non. Mau mau tìm chỗ cho con ra đời. Mđồng. Tụi tui biết có nơi này, ông bà tạm đỡ đôi ngày êm xuôi (Nói) nè để tôi chỉ cho Ông bà đi một đổi quẹo sang trái, một đổi quẹo sang phải, đến cây cầu bắc ngang rẽ sang trái… Giuse. Hát cao phi Sao anh chỉ quẹo tùm lum, ai biết để mà đi. Đêm đã khuya, thanh vắng thế kia. Mđồng. Thôi bây giờ tính vậy, tôi không lo sợ. Tôi dẫn ông bà, đến chốn đàng hoàng. DMẹ. Ôi bao lo lắng của 2 ngài đây, ơn đức tôi nào quên.

Mđồng. Nào gì đâu anh chị chớ bận tâm. Chỗ này rơm làm nhà đêm chẳng có gì khác lạ. Đá sỏi làm nhà, anh chị chớ buồn. Mđồng nói Nếu ông bà đồng ý thì 3 chúng ta lên đường. Còn mày ở lại ngủ giữ chiên nghen mậy.

Màn Cảnh Triều đình Hêrôđê

III

Giới thiệu Cảnh triều đình Hêrôđê. Éo le thay trong khi vị vua Trời chấp nhận hạ mình mang thân phận yếu hèn vì yêu con người. Triều đại Hoàng cung Hêrôđê cùng tùy tùng tham quyền đố kị sợ mất vương quyền đã tỏ ra hốt hoảng khi nghe tin Đấng Cứu Thế sinh ra. Và với manh tâm độc ác con người đã tìm muôn vạn kế để giết vị cứu tinh. Đây chúng ta hãy cùng nhau chứng kiến sự hốt hoảng của Hêrôđê cùng đồng bọn. Chung : Thánh thượng giá lâm Dạ chúng thần văn vỏ bá quan, xin kính chúc Thánh hoàng tuế tăng vạn tuế. Vạn vạn tuế. Hêrôđê. Trẩm miễn lễ các khanh hãy bình thân. Này các khanh, Trẩm đây chánh hiệu Hêrôđê đệ I. Được Hoàng đế Rôma phong tước vương. Danh tiếng ta vang lừng khắp 4 cõi. Quyền uy trải khắp năm châu. Bữa nay lòng trẩm thấy bồi hồi. Không hiểu trong nước có chuyện chi mà trẩm nằm không yên ngủ không được. Thái sư. Dạ muôn tâu, chắc hổm rày thánh thể bất an nên mới sinh ra dị tướng. Hêrôđê. Không đúng, ngự y đã bốc thuốc dưỡng bệnh. Châu thân ta vẫn bình yên, có điều lòng không được thư thái. Không hiểu có chuyện gì xảy ra. Quan thái sư mấy hôm nay công việc kiểm sổ đến đâu rồi. Thái sư. Dạ muôn tâu. Hát. Dạ thần xin trình qua tự sự cho bệ hạ được rõ đuôi đầu. Hỡi các quan hầu xin hãy lắng nghe. Lịnh mới hăm he dân chúng đã ùn ùn. Mau kiếp đăng trình khai tên sổ bộ. Mới nửa tuần trăng phân nửa đã kiểm rồi. Đi khắp nha môn chật nức những người xa xứ xa làng cũng về lại khai tên. Hêrôđê. Trẩm mới nghe qua trẩm mừng cho cuộc diện. Cứ vậy việc tiến triển kiểm sổ mau rồi. Những đứa không tuân luật nước xử hẳn hòi. Rồi việc ngồi mừng hoàng đế sẽ thưởng công. Thượng Thư. Suốt mấy hôm nay dân hèn luôn đồ thán. Tiếng kêu than oán xử hẹp với người nghèo. Vượt suối trèo đèo dân chúng phải đi xa. Cực khổ bôn ba thêm đói khát nhọc nhằn.

Chuyện đó khác thường thần xin thưa lại. Thần đây lo ngại cho vận nước yên hàn. Dân phải đi xa thất bại mùa màng. Ruộng rẩy điêu tàn hàng hóa sẽ thất thu. Thái sư. Hứ ! số kiếp dân ngu cần gì mà lo liệu. À hay là ngài định liệu kế mưu cho thù địhc. Kiểm sổ khai tên là lệnh trên ban xuống, nếu ai không muốn thì hạ xuống dân đen. TThư. Hoàn cảnh lê dân đau khổ đã nhiều. Mong bệ hạ thuận chiều đừng coi thường Chúa trên cao. Hêrôđê. Giữ vững ngôi vua việc khó cũng phải làm. Đừng luận vong dài mà mắc tội khi quân. TThư. Dạ muôn tâu. Hêrôđê. Im ngay. Lệnh ta đã ban ra thì Chúa Trời cũng bất kể. Lính. Dạ dạ. Vua. Điều chi. Lính. Dạ muôn tâu, có ba nhà quí tộc phương Đông đến xin bái kiến. Vua. Lui, ủa các vị ấy đến đây có việc chi. Thị vệ (dạ) cho mời vào. Ba ông vua. Dạ chúng tôi ở ba xứ Phương Đông đến xin bái kiến quân vương phước dư đông hải. Hêrôđê. Chào tam vị. Mời tam vị an tọa. Chẳng hay có chuyện chi mà tam vị nhọc thân đến hoàng triều của ta. Vua. Thưa quân vương. Hát Số là điềm thiên văn báo ứng cho hay. Đấng Cứu Thế sắp sinh ra đời, nơi đất nước của Ngài. Cho nên ba chúng tôi cùng lặn lội, vượt suối trèo đèo nay đã đến đây. Trước là chúc mừng quận vương được phúc lộc, Triều đại lẫy lừng khắp bốn cõi. Sau nữa là đến yết bái Đấng Cứu Tinh. Mà Chúa Trời đã ban cho nhân loại. Hêrôđê. Hả ! Ngài nói sao xin Ngài nói lại. Vđen. Nói. Dạ thưa Ngài. Số thiên văn báo ứng như thế thì thần nghĩ hoàng hậu đã sinh quí tử rồi chăng ? Hêrôđê hát tiếp. Không không chuyện đó không có bao giờ. Có lẽ nào việc đó lại xảy ra. Vua. Thưa Ngài chuyện chi mà hốt hoảng kinh hoàng hay là Hêrôđê. Không, không có gì ta mừng rỡ mà thôi. Nói. Nhưng các Ngài có thật dạ với ta không ? Vua. Dạ thưa Ngài. Hát hồ quảng Hoa mộc lan Phúc tinh soi đã rạng ngời. Nhìn lên trời ôi vui không ngơi. Tôi xuất thân tìm đi muôn nơi. Ánh sao xanh dẫn đường lành. Tìm thật rành sợ sao đi nhanh. Nhưng tới đây lìa sao không hay. Vua. Bao năm đã qua mà Người đâu vẫn xa. Sao kia tỏ ra là vừa sinh Cứu tinh.

Vđen. Dơ, mất ngôi sao. Thấy triều đình. Lòng thật tình tôi luôn đinh ninh. Vua Cứu tinh vừa sinh nơi đây. Vua. Bẩm quân vương chúc mừng ngài dòng tộc ngài hạ sinh Thiên sai. Ôi phúc thay toàn dân vui say. Bao năm đã qua mà Người đâu vẫn xa. Sao kia tỏ ra là vừa sinh Cứu tinh Hêrôđê. Nói Không không, các Ngài dạy quá lời. Ôi sao ta cảm thấy khó chịu quá. Được rồi các Ngài ra quán dịch chờ ta. Ta sẽ cho dời và hỏi ý kiến sau. Ba vua. Xin vâng, xin Chào Ngài. Hêrôđê. Thôi rồi ! Thị vệ (dạ) Nổi trống đền, triệu hồi các luật sĩ và thượng tế cho ta dạy việc đó nghe (dạ). Sụp đổ đến nơi rồi. Ai ? Ai chiếm quyền cai trị của ta. TThư, đây có phải là sự thật không ? Đấng Cứu Thế sinh ra ở đâu ? ở đâu ? TThư. Dạ muôn tâu. Hát. Theo sách sử còn ghi thì lời tiên tri Mikêa Đấng Cứu Thế sinh ra ở Belem này, thuộc chi tộc Giuđa, vì có lời chép : "Hẳn trong các ngươi không nhỏ vì trong hoàng tộc Giuđa vì chính tự nơi ngươi sẽ xuất hiện vị thủ lãnh Cứu tinh, để cai quản Israel dân ta. Hêrôđê. Trời đất ơi, thế nầy là quá lắm rồi. Ngôi vị ta bây giờ sắp tàn rụi còn đâu. Nói. Không được, không thể được không ai chiếm quyền của Hêrôđê này. Ta sẽ giết, giết hết. Thái sư. Thưa bệ hạ, xin Ngài hãy dằn cơn thịnh nộ mà nghe lời thần phân giải. Hêrôđê. Thái sư, ông có kế gì hay đâu. Thái sư. Thư bệ hạ. Hát xang xừ líu Mới nghe qua chuyện này gây khó. Nước 2 vua mà không có. Bệ hạ cứ nhìn lẽ thật thì hay. Biết hôm nay Cứu Chúa ra đời. Ta còn phải biết chổ biết nơi. Chuyện này không thể lo khơi. Cứ triệu ba vua nói sao cho ngọt. Bảo đi tìm rồi chỉ lại ta xem Ta cũng đi phò tá vua trời. Rồi ta sẽ ra tay. Chắc chắn nay mai khi biết rõ hiện tình. Ta sẽ rình giết vị cứu tinh. Hêrôđê. Hay, diệu kế, nhưng khoan. Nếu ba nhà bác học ấy không trở lại thì sao. Thái sư. Thì ra lệnh giết hết các con trai đầu lòng ở Bêlem từ 2 tuần trở xuống. Đàng nào không khai trừ được chú bé Cứu tinh hả bệ hạ… Hêrôđê. Ha. Ha… diệu kế, ha, ha ha… TThư. Khoan. Vọng cổ.

Bệ hạ ơi, bệ hạ có biết nghe theo lời thái sư là làm điều sai quấy nặng. Phạm đến nhân dân mà còn chống lại ý định của Thiên… đình… Cứu Chúa sinh ra vua cả trên trần, nhân dân khắp chốn đều nức lòng mong đợi, mình nở nào ám hại Chúa hay sao. Hêrôđê. Nước loạn ly phải giữ vững ngôi cao, tên phản phúc ta coi thường sinh mạng. Nhưng với uy lực của thiên triều ta ra chiếu ngôn ngữ phán ra như phá thạch đời đời. Thái sư nói Ngài thượng thư xin ngài chớ có cuồng trí. Nói sai phạm luật của triều đình. Sống làm quan làm tướng giết đứa bé cứu tinh là ta làm điều trung nghĩa rồi, phải không bệ hạ. TThư. Hả. Ngài nói sao ta nghe tức cười quá. Trung nghĩa à ? làm một việc ác khó mà tưởng tượng nổi. Giết đứa bé cứu tinh phản ý định của Thiên Chúa mà Ngài cho là trung nghĩa hay sao ? Hêrôđê. Thôi câm đi ai là vua còn ai là Chúa. Chỉ có ta, ta mới là vua là Chúa của thiên hạ. Ngươi đừng cãi lệnh trời mà không toàn tánh mạng. Tthư hát vọng cổ tiếp Dù xác thân này có rơi đi từng mảnh, nhưng ý kiến và lương tâm không hổ mặt với đời. Liều thân cứu mạng hài nhi, ơn trời soi xét lòng thành của tôi. Đem đầu dâng trước bệ rồng. Quyết lòng ngăn chận mưu đồ ác tâm. Hêrôđê. Nói Quân ! Trói tên tặc tử loạn thần này lại cho ta. TThư. Không được đụng đến ta. Dạ muôn tâu bệ hạ, thần có tội gì ? Hêrôđê. Phản tặc, khi quân. Dám ngăn cản việc đại sự. Thái sư. Nuôi ong nong tay áo, nuôi khỉ, khỉ dòm nhà. Quan thượng thư đã manh tâm phản bội mình từ lâu rồi đó bệ hạ. Tthư. Hát Thôi hãy im hỡi tên gian thần xảo quyệt, ngươi chớ có tự phụ kiêu căng, mặt người mà lòng dạ chó trâu. Dạ muôn tâu, từ thuở sinh mi thần làm tôi mọi. Lòng một dạ trung can có lầm lỗi điều chi. Chỉ khuyên bệ hạ chớ đừng giết những đứa trẻ sơ sinh. Ý định của Thiên Chúa đã tường, cúi xin bệ hạ hãy tuân theo. Hêrôđê. Cha chả… Hệ vệ quân hãy đem trảm đao và độc dược. Đó là quà thưởng cho ngươi, hỡi tên tặc tử khi quân. (nói) Đó, mi có quyền chọn 1 trong 2 thứ, mi hãy chọn đi. TThư. Trước khi thần vĩnh viễn ra đi. Xin bệ hạ hãy nhớ cho rằng. Sử xanh sẽ lên án hành động xấu xa của bệ hạ và muôn đời sẽ còn nhắc nhở manh tâm hung ác của hôn quân vô đạ. Hêrôđê. Đồ khốn nạn. Hộ vệ quân hãy đem tên tặc tử ra xử trảm cho ta. Bãi triều. Màn Cảnh hang đá Bêlem Giới thiệu 4

Tại cánh đồng Bêlem. Rồi hoàng cung. Ba vua đi theo ánh sao lạ dẫn đường đã tìm được đến Bêlem. Cảnh vật ở đây im lìm hoang vắng, khác xa với hoàng cung nhộn nhịp. Nơi đây chỉ thấy lũ chăn chiên nghèo đã quen cảnh gió sương đêm lạnh. Mấy ngày nay các trẻ mục đồng cũng đã thấy xuất hiện trên trời ánh sao thật lạ và sự kiện ấy đã đặt trong đầu chúng những thắc mắc về Đấng Thiên sai và kìa, từ đàng xa ba Vua đang bước tới. Mđg1. Ôi trời hôm nay lạnh quá. Mđg nữ. Anh hai ơi. Anh hai à. Ủa ảnh đâu rồi cà. Anh hai. Mđg1. Gì vậy. Mdnữ. Nảy giờ anh hai ngồi đây mà em kiếm muốn chết luôn vậy. Md1. Mày kiếm tao làm chi. Mdnữ. Anh hai ơi sao mấy ngày nay trên trời xuất hiện ánh sao trông lạ thật. Md1. Bộ mắt mày mù rồi hả, trên trời có trăm trăm triệu triệu vì sao ở đó mà có sao thật với sao lạ nữa. Mdnữ. Thôi em hỏng thèm đâu, nói cái gì với anh hai, anh hai cũng gạt ngang hết, lúc thì biểu người ta khùng ; lúc thì nói người ta ngu ; rồi bây giờ thì nói người ta mù, mù mà sao người ta thấy được ngôi sao lạ. Md1. Ừ thì mày hỏng mù thì tao mù. Hát. Con nhỏ này sao nhiều chuyện quá trời. Gió rét về lạnh muốn thấy cha mà ở đó tìm sao lạ cái nỗi gì tao hỏng biết. Mdnữ. Bộ lạnh lắm sao mà anh xanh lét. Md1. Chứ còn mày không thấy tao run hay sao ? Mdnư. Trời nam giới gì mà dỡ quá tai. Sao em là nữ chẳng biết run là gì. Md1. Ừ gì mày là nữ chứ còn nam giới mùa này nè mà ngay lúc này nè lạnh lắm mày ơi, mà mấy có lạnh mày cũng không dám nói gì đâu mày ơi, tao biết. Mdnữ. Anh hai kỳ quá hà anh hai nói như vậy là bà con ở đây nà người ta nghe được người ta cười em hết rồi làm sao. À mà anh hai ơi bây giờ để em đố anh hai cái này nhe. Md1. Bây giờ mầy rót cho tao 1 ly nước nóng tao uống đi rồi mầy đố cái gì thì đố. Mdnữ. Nữa uống nước cũng sai người ta rót nữa. Md1. Ối trời trời coi nó đi kìa trời, tướng đẹp dã man luôn. Mdnữ. Bực mình thiệt là bực mình vậy đó. Nè uống đi rồi nghe em đố. Ngâm.. Vậy chứ anh có biết trong sách sử còn ghi những ngôi sao đã truyền ngôi sao 5 cánh xòe, sao 6 cánh là chi, ở nơi nào anh ơi ? Md2. Cái, cái gì vậy anh hai. Md1. Mày coi (hát tiếp) Nó cho tao uống nước, nóng muốn phỏng lưỡi đây, nhưng đố câu ngắt nghéo, đố sao là sao của trời, biết cái gì nói đây, thôi đáp dùm tao đi. Mdnữ. Đáp được không đáp được thì đáp đi. Md2. Rồi được rồi, đáp là nghề của chàng mà, một bụng bao la luôn, nè nghe nè nghen. Nghe tôi đáp nè, mà nếu ở đây đáp được thì ở đó phải chịu thua cái gì. Mdnữ. Xí, người ta mới có đố một câu mà đã đòi cái này cái nọ. Có giỏi thì thử trả lời xem sao. Md2. Được rồi, nghe nè. Nghe nè nghe, chuẩn bị nghe tôi đáp nè, tôi đáp cho mà nghe nè.

Ngâm.. Sao trời xa tít mù khơi, ngôi sao Đavít luôn luôn rao truyền, một tua năm cánh đón chào, một thời sao chỗi hai thời săng bao (cô à). Md1. Cái gì săng bao mậy ? Mdnữ. Hả cái gì săng bao vậy cha nội. Của người ta sao băng mà. Md2. Ừ sao băng mà tôi nói săng bao vậy đó. Tôi đẻ ngược tôi nói như vậy đó. Rồi giờ tối tôi đố nè nghe, Bắt đầu tôi đố nghen. Mdnữ. Ừ đố đi. Md1. Mày cũng biết đố nữa hả ? Md2. Chứ sao. Nghe nè Hát. Nghe đó đây xin mời cô nương hãy bày tỏ đi. Tôi biết cô hiểu rành sử sách Thánh Kinh, đâu giải phân trăm bề khắp chốn ngủ mê, mong tường sớm tối chiều tà nào ai vì trần gian để cứu dân khỏi tội ngày sau. Mdnữ. Xí… gì mà dễ thấy mồ nào nghe đáp đây nè. Cho những ai không học hay là ngu mê cũng đều biết luôn chữ mong Chúa về trần gian. Md2. Hay quá ta. Md1. Em tao mà mậy. Mdnữ. Nè, nghe em đố nữa nè nghe. Md1. Con nhỏ này đố hoài. Mdnữ. Hò ơ… Chúa về đây không bằng xe mây trắng, hay Chúa về đây bằng tuyết giá băng sơn. Anh khôn tối dạ không sờn, đâu anh đoán thử. Hò ơ… đâu anh đoán thử nguồn cơn vua Trời. Md2. Chết Cha em rồi, kẹt em rồi anh hai ơi. Sao anh hai. Md1. Hát. Chớ có gì phải kẹt đâu, mày hãy nên suy nghĩ bằng bộ máy óc mày mà giải phân cho thật rõ. Md2. Anh hai hãy an tâm, em đây chẳng thua nữ giới. Chúa về đây không bằng xe mấy trắng gì Nhưng… cũng chẳng về bằng bằng sơn tuyết giá. Cô sao hỏi ngặt tôi chi nhưng tôi vẫn đáp chớ có dừng… đâu. Mđnữ. Vậy là anh đã thua rồi. Cũng làm tàn đòi đố người ta. Nghe đáp đây nè hãy giảo hai cái lỗ tai nghe. Chính chỉ thương những kẻ đơn sầu. Chỉ nhập trần nghèo khổ mà thôi. Nói. Đó nghe chưa. Md2. Hồi nảy người ta tính nói như vậy đó tại… Mdnữ. Tại… tại làm sao ? Md2. Tại bí chứ bộ hì hì hì… Mdnữ. Nè ! Bây giờ nghe đố nữa nè. Md2. Hả. Đố nữa hả ! Mdnữ. Dám không ? Md2. Sao lại không. Lạnh gì mà run. Mdnữ. Vậy thì đó hén. Md2. Đố đi đố đi. Mdnữ. Hò ơ… Nữ nhi ước mong chuyện gì ?

Md1. Một câu. Mdnữ. Trời cao xuống thế tại gì làm sao ? Md1. Hai câu. Mdnữ. Thiên sai sinh xuống nơi nào ? Md1. Ba câu Mdnữ. Anh mau kể rõ… Hò ơ… Anh mau kể rõ ngày nào Chúa sinh ? Md1. Bốn câu. Md2. Chết cha rồi anh hai ơi. Bốn câu lận sao anh hai ? Mđnữ. Bốn câu đó trả lời đi. Md2. Nè nghe nè. Hò ơ… Nữ nhi Do thái ước mong (Nói.chuyện gì anh hai ?) (làm mẹ chứ làm gì) Mđnữ. Hén, hỏi hén. Md2. Nữ Nhi Do thái không son mong làm hiền mẫu Chúa Con ra đời. Hò ơ.. Trời cao xuống thế tại gì ( Nói. làm sao anh hai ?) Md1. Chúa thương loài người Chúa cứu cho khỏi tội nguyên tổ. Mdnữ. Hén nhắc nữa hén. Md2. Chúa thương nhân loại khôn lường. Giáng sinh cứu chuộc khỏi đường tội khiên. Md1. Hai câu rồi đó mày. Còn hai câu nữa..( 4 chữ nghiêng này nói hạ thấp giọng) Mdnữ. Ừ thì hai câu. Còn 2 câu nữa trả lời đi. Md2. Hai câu nữa sao anh hai. Trả lời sao bây giờ anh hai. Md1. Tới luôn tới luôn. Md2. Sao anh hai câu kế tiếp Thiên Sai sinh xuống nơi nào vậy anh hai. Hò ơ… Mdnữ. Nhắc nữa hén. Md2. Hò ơ… Bêlem đón rước Thiên Sai. Đến ngày đến buổi là ngày Chúa sinh. Mdnữ. Hay quá, bên đó tới 2 bên này có 1 ai thèm chịu thua. À anh hai ơi. Md1. Ơi. Mdnữ. Hát. Anh hai ơi sao mà mấy bữa nay em thấy như trong lòng, có điều gì lạ quá, sao xuất hiện trông giống, sao triều đại quá hà. Chẳng khi nào tại đây lúc thời buổi đến rồi, Con Chúa Trời hạ sinh giáng trần Cứu tinh cho muôn dân. Md1. Mày nói tao không rõ sao xuất hiện thật không. Mdnữ. Đây anh xem kia kìa. Md1. Ở đâu tao không thấy mà. Mdnữ. Đó anh nhìn kỹ đi, xem có phải lạ không ? Md1. À ngôi sao năm cánh dưới đuôi có lằn sáng chói dài à đúng rồi đó. Mdnữ. Đúng rồi, thấy sao anh hai ? Md1. À hèn chi. Tao không thấy gì hết. Mdnữ. Trời đất. (Trời ơi) Hát. Lý đất giòng. Tang tính tình là tình tình tang (2 lần) Ánh sao sáng láng dường bao. Trời cao cao thăm thẳm.

Báo Thiên sai giáng trần, Tang tình tang tính tình tang. Md2. Tang tính tình là tình tình tang. Ánh sao loan báo 1 điềm Điềm vui là sao sáng tỏ Vui mừng vui mừng làm sao. Tang tình tang tính tính tang. Md1. Im ! Nín ! tao biểu nín mà. Mdnữ. Cái gì vậy anh hai ? Md1. Đông người, đuốc sáng bập bùng. Núp xuống không biết ai đây. Vua đen. Dơ ! Này mấy ông kia chờ tôi đi với. Vua vàng. Ngài Melki ơi. Chúng ta đã đi khỏi Giêrusalem hết năm dặm rưỡi đường rồi mà không biết đến nơi chưa ? Vua đen. Dơ. Ngôi sao dẫn đường vẫn còn chiếu sáng ở đàng kia, đường lòng vòng quá quay tôi mong cho mau tới nơi. Ngặt nỗi đường đá lỏm chỏm quá quay. Dơ. Hò… sông sâu sào vắn mà thọt hỏng tới, Muốn qua thăm bậu ngặt đò không có re. Mdg. Hắt hơi, ho… Vua trắng. Có gian phi núp gần đây hãy cẩn thật. Md1. Ê mấy ông kia, đi đâu mà lạng quạng đến gần chỗ chúng tôi nhốt chiên vậy ? Vua vàng. Chúng tôi là người Phương Đông đi tìm Đấng Cứu Thế giáng sinh. Chẳng hay đây là đâu xin ông bạn cho tôi được rõ. Mdnữ. Ôi ba cái này ăn mặc coi đẹp quá ta ơi. Í chu mẹt ơi, con ma chà dà, con ma chà dà…. Cứu em với anh hai ơi. Md2. Ma ở đâu mà ma hỏng biết nữa. Đúng là con gái, hở tí là la oai oái… Mdnữ. Ma chứ gì nữa mà nói hỏng phải ma. Md2. để em lại coi thử nghen anh hai. Md1. Ừ, đâu mày lại coi thử coi làm sao mà nó la muốn điếc 2 cái lỗ tai vậy. Md2. Í ma, ma thiệt anh hai, chắc em xỉu quá… Vua đen. Dơ. Mấy đứa nhỏ này sao vô phép vô tắc quá quây. Người ta như vầy mà dám nói là ma với cỏ quây. Md1. Thôi đừng có giởn nữa mà. Mdnữ. Ừ, nhìn lại thì không phải, người gì đâu mà sao giống ma quá hà. Md1. Xin lỗi quí ông, đây là cánh đồng Bêlem. Chỗ các ông đang đứng đây cách làng 1 dặm dưỡi đường. À mà hồi nảy tôi nghe mấy ông nói là đi tìm Đấng cứu thế mới giáng sinh phải không. Vua vàng. Phải, thưa ông. Md1. Vậy chúng ta vào tạm nghỉ ở đây đi. Đêm đã khuya rồi. Sáng mai chúng tôi cùng lên đường đi tìm Đấng cứu thế với các ông. TThần bảo (có thể múa tự do tùy ý) Chín giờ nửa đêm sứ thần hòa vang tiếng đàn.

Mừng khen Thiên vương gian trần. Mục đồng ơi mau mau tiến tới nơi hang Bê làm Mừng Chúa cứu thế mới sinh. Máng lừa là nơi Chúa Trời tựa thân gối đầu. Màn sương dương gian u sầu. Này người ơi mau mau thức giấc đi đi mau lên Mừng Chúa với lòng thành tin. Con Chúa Trời, sinh ra đời. Hỡi người trần gian ơi, có thấu. Tấm thân còn non dạ, Khóe mắt lệ châu sa, Miệng tươi cười như hoa. Hai tay đưa lên trời biết chúc tình bao la. Ngôi sáng sao đưa lối hiền nhân nhẹ băng tuyệt đi tìm Bê linh. Đàn lên cung lừng vang hát báo tin con Chúa Trời sinh ra đời. Đồng thanh tung hô mừng Con Chúa vừa sáng vinh ra đời. Đồng thanh tung hô Chúa sinh ra đời cứu người lầm than thoát bọn ác nhân Vinh danh trên trời Chúa ban Thái bình. Lo…ria.. đê ô (2 lần) Md1. Vậy là Đấng cứu thế đã giáng sinh rồi. Chúng ta hãy mau đến đó đi. Hát chung. Theo điệu lý chim xanh Ta mau tiến bước nhanh chân này ba ông ơi. Mau mau đến tận hang đá mừng Chúa ra đời. Tại Bêlem Chúa đã giáng trần. Để ngay mai cứu dân gian mình thoát khỏi tội lỗi, cuộc đời lầm than. Cảnh hang đá Bêlem Giuse. Trời lạnh quá, giờ này các mục đồng cùng tất cả mọi người đã ngủ say cả rồi. Chỉ có tinh tú trên bầu trời là thức trắng với ta mà thôi. Hát. Sương chiều (tú anh) Cảnh vật đêm nay sao trầm lặng. Tinh sao ngàn dặm dãi không trung. Cả vũ trụ mênh mông cùng trông ngóng giờ giáng sinh Con Chúa ra đời…. Cứu người lầm than, cam cảnh cơ hàn. Bởi lần đầu tiên thời nguyên tổ. Con cháu phải mang bao điêu tàn chỉ vì kiêu căng. Nhưng than ôi. Con người ngược xuôi. Liều buông trôi bước theo đường gian ngoa. Đêm xa xôi, trông ngôi sao, mà thầm đau cho lòng nhân thế. Đắm mê gian tà, chối bỏ con Trời ban cho. Nhân gian đắm say trụy lạc hoang đàng. Vướng muôn vàn nguy khốn. Lãng quên gông cùm xích xiềng tội nhân. Maria. Này! Hỡi Giuse hãy quay về an lòng. Yên nghỉ một chút anh ơi.

Giuse. Anh mong Con Trời hạ sinh. Ôi sao chứa chan hạnh phúc. Đêm vui nghỉ yên được sao. Maria. Giờ Chúa sinh ra sắp gần đây rồi. Nào ta hãy mau lo toan. Giuse. Giường không có, chiếu không lành. Maria. Mình tạm đỡ máng rơm hèn. Trời sao ánh trăng soi cho. Giuse. Em hãy an tâm, anh thật vô tâm làm khổ bạn hiền. Maria. Thoáng qua tia sáng chập chờn. Như Con Trời giáng trần (Thế là ba vua cùng các mục đồng đến thờ lạy Chúa và kết bằng một


								
To top