Nguyen nhan AL by Yf96MFM

VIEWS: 16 PAGES: 4

									NGUYÊN NHÂN DẪN ĐẾN TÌNH TRẠNG HIỆN NAY
CỦA GIÁO XỨ AN LẠC, THUỘC GIÁO HẠT CHÍ HOÀ.

       Kính gửi quý vị Tâm Linh Vào Đời.
       Thưa quý vị,
       Sau bài viết của tôi đăng trên Tâm Linh Vào Đời, có nhiều phản
hồi đến tôi, có ý kiến khách quan chia sẻ với tôi và hiểu được cái tâm tư
của tôi với những góp ý rất chân tình. Nhưng cũng có những ý kiến
không đồng ý việc đưa chuyện riêng của giáo xứ tôi lên truyền thông đại
chúng, cũng một phần không hiểu được nguyên nhân nào đã đẫn đến
chuyện không hay này, cũng vì những vị đó không nắm rõ, cũng không
hiểu hết những gì tôi trình bày trong những bài viết đó. Nay nhân Tâm
Linh Vào Đời có ý muốn tôi trình bày rõ hơn về nguyên nhân dẫn đến
tình trạng rối ren của giáo xứ tôi, cũng để giải toả những thắc mắc của
nhiều người. Biết rằng làm chuyện này lại mang tiếng kể tội cha xứ,
nhưng đó là quyền của độc giả, thâm tâm tôi không có ác ý gì.
       Trước hết tôi cũng xin nhận một khuyết điểm của tôi trong các bài
viết trước, là khi trình bày vấn đề, do không kềm nén được những bức
xúc, nên đã có những cách nói cũng như ngôn từ quá nặng, khiến người
đọc khó chịu và hiểu sai cái thiện chí của tôi, xin quý vị lượng thứ.

I. NGUYÊN NHÂN SÂU XA.
       Giáo xứ An Lạc có 4 giáo họ lớn: Trị Sở - Giáo Lạc – Xuân An –
và An Hoà. Mỗi họ có một vị trùm chánh với những cộng sự. Từ năm
1995 cha Giuse Đoàn Văn Thịnh được toà TGM bổ nhiệm làm chánh xứ.
Giáo dân An Lạc xưa nay vốn hiền hoà, luôn quý trọng các linh mục, các
đời cha xứ trước đây vẫn luôn có một tương quan tốt đẹp với giáo dân
cũng như với các viên chức.
       Đến đời cha xứ Thịnh, vài năm đầu mọi sinh hoạt trong giáo xứ
vẫn bình thường, nhưng càng về sau giáo dân và nhất là những viên chức
cộng tác với cha Thịnh đều nhận ra tính độc đoán và nóng nảy của cha
xứ, mọi quyền hành tập trung vào tay ngài, không bao giờ cho ai có ý
kiến gì. Rất nhiều phiên họp, khi viên chức nào giơ tay có ý kiến đều bị
ngài gạt đi và nói: “Ông, bà, chị làm được thì làm đi”. Có khi còn đập
bàn quát tháo, đây là thái độ rất thường xảy ra khiến cho các viên chức
chán ngán, mọi người càng lúc càng xa rời cha, có đi họp cũng chỉ chiếu
lệ, có một ghi nhận là hầu hết các viên chức, chỉ làm việc một khoá là
xin nghỉ dù tâm lý giáo dân ai cũng muốn có danh có phận trong giáo xứ.
Thậm chí có một vài vị làm chưa hết 1 khoá đã xin nghỉ. Tính độc đoán
của ngài còn thể hiện qua những việc trang trí nhà thờ, tượng ảnh rối ren,
chỗ nào cũng tượng, cung thánh cũng bài trí rất nhiều màu sắc. Khuôn
viên nhà thờ nhà xứ vốn nhỏ, nhưng xây cất 3,4 tượng đài lại thêm 14
chặng đàng thánh giá, và đủ loại các con thú không còn chỗ nào trống.
Nhiều bức tượng mang những kỷ niệm lâu đời của giáo dân, đùng một
cái được thay bằng một tượng khác, gây bất bình cho nhiều người. Trong
việc xây nhà giáo lý, một đề nghị của cha phó trước đây chẳng những
ngài không thèm nghe, mà từ đó, tương quan giữa 2 ngài đã rạn nứt mà
cho đến hôm nay chưa hàn gắn được. Một vấn đề làm giáo dân bức xúc
nhất là cha thường xuyên từ chối đi kẻ liệt. Ngay một viên chức đang tại
chức bị đau nặng, thân nhân vào mời thì cha nói tôi bận lắm không đi
được, họ đành đi mời một cha Dòng. Các bà đạo đức luôn than phiền cha
chẳng ngồi toà bao giờ.
      Một chuyện gây bất bình nhất cho rất nhiều người trong gx là nhà
“hài cốt”. Sau khi xây xong cả hơn một năm, chỉ những gia đình nào
đóng thêm 500 ngàn ( ngoài số đã đóng trước đây) thì hài cốt của thân
nhân mới được đưa lên nhà mới, số còn lại cả hơn trăm hũ vẫn để lại
trong gầm gác đàn, không hơn gì một kho chứa đồ vừa tối tăm, bụi bặm.
Đó là những hài cốt mà thân nhân vì nghèo, có nhà 2,3 hũ không đủ tiền
đóng. Trong những dịp lễ, những gia đình phải lên nhà kho để viếng thân
nhân cảm thấy tủi. Gần đây vì dân kêu ca quá, nên cha cho đưa lên nhà
mới, nhưng để riêng một góc. Còn rất nhiều chuyện khác, xin tạm dừng
để nói đến nguyên nhân gần đã gây ra tình trạng hiện nay.

II. NGUYÊN NHÂN GẦN.
       Vào cuối tháng 5/2009 ông chánh trương đem một bản mẫu báo
cáo về công tác loan báo Tin Mừng trao cho trùm chánh họ An Hoà bảo
ông ghi lại rồi ký để nộp cho cha xứ. Ông trùm này nói, từ đầu khoá đến
nay ( hơn 6 tháng) chưa hề họp để triển khai, thì lấy gì mà báo cáo. Ông
ch.trương nói cứ theo mẫu mà báo cáo chứ cần gì họp. Lời qua tiếng lại,
không ai chịu ai dẫn đến xích mích, và ngay sau đó, ngày 29-5-2009 giáo
họ An Hoà đã họp cả giáo họ. Biên bản phiên họp ghi lại những ý kiến
các viên chức trong họ, đa số không đồng ý cách làm việc của ông chánh
trương, thụ động và nói năng bừa bãi. Ngoài tờ biên bản này giáo họ An
Hoà còn làm một bản kiến nghị gửi ông chánh trương, yêu cầu ông phải
có phương hướng làm việc nghiêm túc, họp hành đầy đủ, trong giáo xứ
có công việc gì thì phải thông báo cho các giáo họ biết sớm để kịp chuẩn
bị và nhất là xin ông khi phát biểu gì phải cân nhắc, không nên nói năng
tuỳ tiện và tỏ thái độ coi thường…Bản kiến nghị này được trao cho 4
trùm chánh của 4 họ đọc và đồng ký vào đó.
      Sau khi nhận được bản kiến nghị này, ông chánh trương đem vào
trình cha xứ. Sự việc bùng nổ từ việc này, cha xứ đùng đùng nổi giận,
cho gọi các ông trùm đã ký trong bản kiến nghị này, không gọi ông trùm
An Hoà. Chẳng biết cha xứ quát mắng đe doạ thế nào, cả 3 ông trùm Trị
Sở, Giáo Lạc và Xuân An đều viết bản tự kiểm nhận là không đọc kỹ nội
dung bản kiến nghị nên lỡ ký, xin cha tha thứ. Lại còn đổ tội cho họ An
Hoà xuyên tạc, có ông thì thề không có liên quan gì với họ An Hoà, và cả
ba trùm chánh này viết chung một bản tự kiểm với 3 chữ ký và nội dung
cũng như bản viết cá nhân. Ngoài ra còn gọi cả 5 viên chức họ An Hoà
vào tra hỏi khiến họ sợ hãi nói loanh quanh.
       Bước tiếp theo là cha sở lần lượt cho gọi mấy cựu chánh trương,
cựu trùm và từng đoàn thể, từng ban vào nhưng rất kín đáo. Sau những
buổi họp riêng lẻ như thế, mỗi ban ngành, đoàn thể đều viết một bản nội
dung hầu như giống nhau ( hiện tôi có tất cả các bản phôto) trước hết ca
tụng cha xứ, sau nói giáo xứ phát triển lớn mạnh từ tinh thần đến vật
chất, sinh hoạt sầm uất…cuối cùng là đổ cho giáo họ An Hoà là tay sai
của satan, chống đối cha, gây chia rẽ. Một ông cựu trùm chánh họ An
Hoà năm nay 73 tuổi, trước nay vẫn nhiệt tình phục vụ giáo xứ, tham gia
nhiều hội đoàn, đời sống đạo đức, nhưng chỉ vì một lần đề nghị cha xứ
phải xử dụng hết số tiền dân đóng góp cho người nghèo dịp tết nguyên
đán, vì cha chỉ chi ra 1/2 số tiền thu góp, nên từ đó giữa ông và cha đã có
một khoảng cách, lần này ông bị gán cho tội khích động dân làm phản.
       Tôi biết được sự việc xảy ra vì quen với anh Vũ Quang Hiệp, một
tân tòng, mới tham gia việc giáo họ khoá này với chức vụ thư ký. Anh
tâm sự với tôi và than phiền bị cha xứ quát mắng đổ cho tội làm biên bản
gian dối. Lúc đầu tôi chẳng muốn xen vào việc này, vì từ trước đến nay
tôi rất ít qua lại với những người làm việc có chức vụ trong giáo xứ. Cho
đến lúc này tôi cũng chỉ biết và qua lại với anh Hiệp thôi. Cách nay gần 2
năm, tôi đã viết lá thư góp ý với cha xứ, ngài không đón nhận mà còn tổ
chức nhiều phiên họp để tìm cách hại tôi, như cho người viết thư chửi
bới, lăng mạ hạ nhục tôi, phô tô nhiều bản phân phát ngay trong buổi
họp gần 100 người trong hội trường giáo xứ. Thậm chí xúi một viên chức
trẻ tuổi tìm cách đấm vào mặt tôi, nay anh này không được ngài dùng nữa
nên mới nói ra. Từ đó tôi hoàn toàn không để ý gì đến mọi sinh hoạt
trong giáo xứ.
      Nay thấy sự việc quá bất công, mình nắm trong tay tất cả các thư từ
biên bản, kiến nghị, đọc lên thấy buồn chán, lúc đầu chỉ muốn viết cho
anh bạn thư ký Hiệp, sau càng lúc càng thấy tệ, những người làm bậy
càng lúc càng sa lầy, đành phải cho dư luận biết. Đây không phải là cách
hoàn hảo, nhưng chẳng biết làm gì hơn. Tôi còn được biết giáo họ An
Hoà đã cùng nhau qua cha Nghiệp, nghe đâu cha này phụ trách về linh
mục trong giáo hạt, nhưng cha Nghiệp tiếp bằng thái độ quan liêu hống
hách, sau đó hỏi vặn từng người và đều cho họ là sai, phải nghe lời cha
xứ. Họ biết trước kết quả như vậy nên chẳng ngạc nhiên, sau đó họ đã
tìm cách lên gặp Đức Hồng Y, tuy không gặp trực tiếp nhưng họ cũng
yên tâm vì tất cả các bản kiến nghị và chứng từ đã đến tay ĐHY. Cuối
cùng ra sao thì còn chờ xem. Khi biết giáo họ đã lên TTGM, cha xứ đang
có một kế hoạch khác để đối phó.
      Có một chuyện rất kỳ quặc là sau khi xảy ra sự việc bất đồng giữa
họ An Hoà và cha xứ, họ đã đi Vũng Tàu theo chương trình đã định
trước, họ mời cha phó đi chơi, khi về cha phó đã bị cha xứ mắng trước
mặt người khác trong một phiên họp rằng cha có biết tôi và họ An Hoà
đang xích mích không, tại sao cha còn đi chơi với họ. Điều đó cho thấy
cha xứ hơi quá đáng.
       Cũng xin nói thêm là Hội Đồng Mục Vụ gồm chánh trương và các
chức vụ còn lại hoàn toàn do cha xứ chỉ định không qua bầu bán, vì thế
ông chánh trương là người rất nhu nhược, không kinh nghiệm, chính ông
tuyên bố, tôi chỉ biết cha bảo gì thì làm chứ có biết gì đâu. Vì không phục
ông, nên các ông trùm chánh các họ mới ký vào biên bản kiến nghị nói
trên, chứ chẳng phải sơ ý không đọc kỹ.
       Còn rất nhiều chuyện tôi không thể nêu ra hết. Tôi nói ra cho quý
vị thấy những nhược điểm, những bất hợp lý trong mọi góc cạnh của giáo
xứ tôi. Giữa tôi và cha xứ Đoàn Văn Thịnh không hề xảy ra việc gì khiến
tôi thù ghét cha Thịnh trước khi viết lá thư góp ý cách nay gần 2 năm, và
cả sau khi viết lá thư đến nay tôi chẳng nghĩ đến chuyện viết thư hay
nhắc đến cha Thịnh.
       Nguyên nhân dẫn đến tình trạng hôm nay chung quy là như thế, dĩ
nhiên nó còn có nhiều yếu tố khác không kém quan trọng.
       Xin chào quý vị
                                               Phê-rô Nguyễn Tuấn Hoan.

								
To top