Docstoc

Thinh Nguyen Thu - thuyen nhan - word _2_

Document Sample
Thinh Nguyen Thu - thuyen nhan - word _2_ Powered By Docstoc
					                            THỈNH NGUYỆN THƯ
                 Về việc:   CỨU XÉT NHÂN ĐẠO CHO TÁI ĐỊ NH CƢ NHỮNG THUYỀN
                                 NHÂN HỒI HƢƠNG CÒN ỞVIETNAM.

                                                 Tp.Hồ Chí Minh, ngày 24 tháng11 năm 2011.

Kính gửi:

   -   Bà Hillary Clinton, Bộ trưởng ngoại giao Hoa Kỳ,
   -   Ông Antonio Guterres, Cao ủy trưởng Cao ủy tỵ nạn Liên hiệp quốc - UNHCR,

Đồng kính gửi:

       - Thượng nghị sĩ Hoa Kỳ James Webb.

       - Dân biểu liên bang Christopher Smith.

       - Dân biểu liên bang Lorreta Sancher.

       - Giám đốc Boat People SOS, Ts. Nguyễn Đình Thắng.



   Tôi ký tên dưới đây là Phạm Bá Hải, tên gọi khác là Trang Thiên Long, sinh 1968, quốc tịch
Việt Nam. Tôn giáo Phật giáo.

   Địa chỉ: 11/4B, đường Phạm Văn Sáng, ấp 2, xã Xuân Thới Thượng, huyện Hốc Môn, Tp.
Hồ Chí Minh, Việt Nam.

    Là một thuyền nhân Việt Nam trong số 839 200 người Việt tỵ nạn đã sống sót đến được bờ
các nước tạm dung; là một thuyền nhân trong số 115 600 đã trãi qua tiến trình sàn lọc theo
chương trình CPA (the Comprehension Plan of Action); là một thuyền nhân Việt Nam trong số
14 000 đã bị cưỡng bách trở về theo chương trình ORP (the Orderly Return Program). Tôi cũng
là một thuyền nhân trong số những thuyền nhân bị nhà cầm quyền Hà Nội quy chụp, kết tội
tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam.

   Kính thưa Bà Hillary Clinon và Ông Antonio Gutteres.

   Cộng đồng người Việt tỵ nạn trên khắp thế giới vô cùng biết ơn các nước đã cho định cư trên
800 000 người đi lánh nạn, trong đó hơn một nữa là định cư tại Hoa Kỳ. Những năm gần đây,
Người Việt ở các nước đều lập đài tri ân quốc gia định cư và tưởng niệm gần nữa triệu thuyền
nhân mất tích. Sự thành công của cộng đồng người Việt, chứng tỏ đã hòa nhập và đang góp phần
xứng đáng cho quốc gia định cư. Lịch sử đang khắc một viễn cảnh chung sống hòa bình, đa văn
hóa, đa sắc tộc.

                                                                                            1
     Tuy nhiên, cách đây 23 năm, CPA ra đời,
thiết lập một chương trình hành động liên
thông, phụ thuộc lẫn nhau giữa các nước cho
tạm dung, các nước cho tái định cư và chính
quyền Việt Nam nhằm giải quyết dứt điểm làn
sóng tỵ nạn. Có hai nhiệm vụ của nó đã trở
thành bi kịch thảm khốc cho thuyền nhân, một
là tiến trình thanh lọc mà đối với người tỵ nạn
lắng nghe kết quả thanh lọc như một cuộc xổ
số, và hai là chương trình cưỡng bách trả về.
Ngày 12/12/1989 khi còn đang trong giấc ngủ                    n ớ            ớ
                                                        “Ghi ơ nƣ c Pháp-nƣ c tỵ nạn, quốc
                                                         ở
                                                     “Tƣ ng niệm thuyền nhân đi ồ ạt ra
chập chờn, hơn một trăm cảnh sát Hồng Kong              gia của nhân quyền. Tƣ ờ   ởi
                                                     khắp thế giớ 1975-2005. Ngƣngtỵniệm
                                                                  i                      nạn
đã bắt 51 thuyền nhân gồm đàn ông, đàn bà                            tử nạn sỹ và các quốc
                                                        thuyền nhânơ Thụytừ 1975”. Thành
                                                     Việt Nam cảm n
và trẻ con ở trại Kai Tak trả về Việt Nam. Nó        giaphố Bussy Saint Georges, France.sống
                                                         tiếp đón. Chúng tôi hạnh phúc
khởi đầu cho một loạt các cuộc cưỡng bách            trong cảnh hòa bình, tự do và dân chủ.
đầy máu và nước mắt lần lượt ở các nước                                ơ
                                                     Việt Nam, quê hƣ ng tổ tiên của chúng
Đông Nam Á. Khi tính nhân đạo không còn              tôi, mãi mãi trong trái tim chúng tôi”.
tồn tại thì tính thực dụng chính trị lại lên ngôi.   Genève, Thụy sĩ.

        Nhằm hổ trợ tái hòa nhập, UNHCR và
EU đã chi tiêu hàng trăm triệu đô la cho phát
triển kinh tế xã hội gồm các dự án nhỏ cho cộng đồng các địa phương. CPA được kết luận thành
công với các con số: 240-360 đô la mỗi người, cho học nghề (trị giá 60 đô la), cho vay vốn nhỏ,
và không có trường hợp nào bị truy tố vì hành động vượt biên. Đáng lý ra, các nhà hoạch định
CPA nên lưu tâm thêm rằng sự đầu tư không ít đó chỉ có giá trị khiêm tốn ban đầu đối với thuyền
nhân hồi hương. Nhân tố cốt lõi không chỉ cho giai đoạn tái hòa nhập ban đầu, mà còn là sự bền
vững cho suốt phần đời còn lại của họ và tương lai con cái họ, chính là nhân tố chính quyền – họ
không thể hòa nhập trong một môi trường không thân thiện như chế độ độc tài độc đảng. Vượt
qua bao gian nguy hiểm nghèo, đã là thuyền nhân thì tự trong tâm tư của họ, thuyền nhân mưu
tìm một cuộc sống an lành trong một xã hội công bằng, tự do, không kỳ thị, không bạo quyền,
không chuyên chế. Họ, những thuyền nhân phải lựa chọn, hoặc phục dịch cho tư tưởng cộng sản
và cho một chế độ độc đảng độc tài, hoặc chịu cảnh tù đày hay rời bỏ đất mẹ đi tìm tự do.

        Cuối năm 2005, trong lúc vừa là nghiên cứu sinh luận án tiến sĩ tại Gokhale Institute of
Politics and Economics, vừa đồng thời làm việc cho công ty Mayur Uniquoters ở Ấn Độ, tôi
thành lập Bạch Đằng Giang Foundation (BDGF) nhằm tìm kiếm giải pháp lâu dài cho thuyền
nhân qua các hoạt động giúp học bổng, học nghề cho con em thuyền nhân hồi hương, cùng các
hoạt động cho dân chủ nhân quyền tại Việt Nam. BDGF                      đã chủ quản website
www.bachdang.org. Tháng 7/2006 khi về Việt Nam lập văn phòng đại diện cho công ty Mayur
để chuẩn bị đầu tư trực tiếp nước ngoài, và đồng thời để xúc tiến thêm các hoạt động cho BDGF,
tôi cùng các thuyền nhân trong ban lãnh đạo bị bắt. Tổng cộng mười năm giam cầm và sáu năm

                                                                                               2
quản chế cho cả ba thuyền nhân. Ông thẩm phán phiên tòa Nguyễn Đức Sáu, tại phiên tòa sơ
thẩm, phán quyết rằng “Thiểu số phải hy sinh cho đa số!”. Tại phiên tòa phúc thẩm ngày
08/08/2008, thẩm phán Trương Vĩnh Thủy tiếp tục phán quyết rằng “Riêng phần đối tượng cứu
trợ của BDGF là đã có vấn đề với pháp luật Việt Nam”. Phát biểu lời cuối trước khi tòa vào nghị
án, tôi đã khẳng định: “Tội của Bạch Đằng Giang Foundation là góp công sức và tiền bạc của
mình hoạt động nhân đạo, thực thi công bằng xã hội. Tội của chúng tôi là chỉ ra sự thua kém, lạc
hậu so với các nước lân bang và sự thấp kém của giá trị quyền làm người Việt Nam trong cộng
đồng văn minh nhân loại. Tội đó là tội yêu nước thương nòi!”.

        Mặc dù chính quyền Việt nam đã ký kết thừa nhận tuyên ngôn nhân quyền quốc tế,
nhưng họ vẫn ngang nhiên bắt bớ giam cầm những người vận động ôn hòa cho các quyền căn
bản của con người. Họ bất chấp tiếng nói của các tổ chức nhân quyền và các nước phương tây.
Với tình hình ấy, và với định kiến thiên lệch về những ai liên quan đến chế độ cũ hay với người
Việt tự do hải ngoại, tầng lớp thuyền nhân hồi hương trở thành đối tượng dễ bị tổn thương, sách
nhiễu, kìm kẹp, giam cầm.

        Khi con đường tìm tự do bít lối, khi cuộc sống tự do thanh bình không có, họ phải trực
diện đấu tranh đòi quyền con người, như BDGF gồm Phạm Bá Hải (5 năm), Nguyễn Ngọc
Quang (3 năm), Vũ Hoàng Hải (2 năm), với “tội tuyên truyền chống nhà nước CHXHCN Việt
Nam” - Điều 88; hoặc bị khép “tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích nhà
nước” - Điều 258, như Nguyễn Văn Ngọc (án 4 năm, ở 3 năm 6 tháng, bắt 2007), Trịnh Quốc
Thảo (2 năm, bắt 2007). Người ta chưa thể thống kê số các thuyền nhân đơn phương phản kháng
hay kết hợp nhóm đã bị chính quyền bắt giam hay kềm tỏa. Vài trường hợp đã lựa chọn phương
tiện phản kháng bằng vũ trang nên đã bị kết án nặng nề.

       Ngay sau khi bị bắt, từ trong buồng giam u tối với diện tích không tới bốn mét vuông, lo
ngại sự vây bắt hàng loạt các thuyền nhân liên quan đến BDGF, tôi đã viết một lá đơn gửi Bộ
công an xin cư xử nhân đạo với các thuyền nhân. Trong lá đơn tôi trình bày sự khác biệt chính
yếu về tư tưởng chính trị khiến cho thuyền nhân không thể im lặng tuân thủ các chủ trương,
đường lối, chính sách của đảng Cộng sản – vì theo họ nó là căn nguồn dẫn đến nghèo nàn, lạc
hậu và quyền làm người thấp kém.

        Hình ảnh đúc kết bi kịch của CPA là hồi hương 109 000 thuyền nhân, trong đó 14 000 bị
cưỡng bách trong tình trạng đầy máu và nước mắt - tuyệt thực dài hạn, mổ bụng tập thể trước
tiếng khóc gào của vợ con, phụ nữ cởi quần áo để cảnh sát không đụng vào…Kể từ 1975, có gần
một triệu người lánh nạn sống sót đến được các nước tạm dung, còn một nữa số như vậy đã mất
tích trên biển do chìm tàu, hải tặc tấn công, chết trong rừng. Và thêm nữa, vài người đã chết một
cách oan nghiệt, gần năm trăm thuyền nhân ở Thái mang vết thương mổ bụng trong khi bị
cưỡng bách. Trên tất cả, có ở trong tất cả, ăn sâu vào tất cả là những tác động tâm lý từ những
dấu ấn kinh hoàng luôn hiện diện, của những gian nguy trên đường vượt biển, của những đau
khổ trong các trại tỵ nạn, của những cam chịu trong chế độ độc tài, của những giằn co, ám ảnh,
mất phẩm giá con người.

                                                                                               3
        Hệ lụy của CPA không
những là một thách thức đối với
tính nhân đạo của quyền được lánh
nạn và quyền không bị cưỡng bách
trả về, mà còn là một sự ngầm thừa
nhận chính sách kìm kẹp, đàn áp                                             Ngầm
                                                                            thừa nhận
những người bất đồng chính kiến,                                            chế độ
xâm phạm nghiêm trọng quyền con                                Cưỡng        xâm
người của chính quyền Việt Nam.                                bách hồi     phạm
                                                               hương.       nhân
                                                Kế hoạch
       Đầu năm 1996 Hoa Kỳ                      hành động                   quyền
công bố chương trình Cơ Hội Tái                 tổng quát                   nhà nước
                                                CPA.                        Cộng sản.
Định Cư cho Người Hồi Hương
Việt Nam (ROVR). Đây là một
chương trình nhân đạo nhằm tạo
điều kiện cho người tỵ nạn có thêm một cơ hội nữa được xét duyệt với chín tiêu chuẩn của Hoa
Kỳ, qua đó khuyến khích nhiều người hồi hương tự nguyện trước ngày kết thúc CPA 30/6/1996.
Về các tiêu chuẩn của ROVR, thuyền nhân lo ngại một sự tương tự cũng khắc khe không khác
mấy tiêu chuẩn thanh lọc của CPA, đặc biệt họ lo ngại vì đã trãi qua hai lần thanh lọc đầy cảm
xúc về hiện trạng của họ nhưng nhân viên thẩm vấn hoặc không hề tin hoặc chỉ xét duyệt cho
những trường hợp nặng, như có một lý lịch nổi trội trước 1975; cho nên đến hết thời hạn
30/6/1996 chỉ có 9 000 người đăng ký.

        Tháng 1/1997 các cuộc thương thảo về ROVR giữa Hoa Kỳ với chính quyền Việt Nam
mới xong. Sự lo ngại của thuyền nhân đã không xảy ra. Mà hơn thế, chương trình hoàn toàn
nhân đạo cho định cư 18 000 người. Tuy nhiên, việc quy định chỉ cho cơ hội những ai tự nguyện
hồi hương tính từ ngày 1/10/1995 đến ngày 30/6/1996 đã để lại một khoảng trống nhân đạo đè
lên đời sống của số người tỵ nạn hồi hương còn lại.

       Năm 2005, cũng từ chủ trương nhân đạo, Hoa Kỳ đã mở rộng ROVR, cung cấp tái định
cư cho 1500 cựu thuyền nhân ở Philippines mà mười năm trước chính phủ Philippines, vì lòng
nhân đạo, đã không cưỡng bách họ.

       Kính thưa Bà Hillary Clinton và Ông Antonio Guterres.

       Hiện tại, tuy còn đang chịu hai năm quản chế (7/9/2011 - 7/9/2013) với những răn đe, tôi
vẫn tiếp tục vận động cho quyền làm người. Cùng thỉnh nguyện thư trong tù mà tôi đã gửi đến
Bộ Công an Việt Nam, tôi viết Thỉnh Nguyện Thư này:




                                                                                             4
                                                     Kính mong Bộ ngoại giao Hoa Kỳ cứu xét
                                              cấp tỵ nạn nhân đạo cho các thuyền nhân hồi
                                              hương, đặc biệt là những thuyền nhân bị cưỡng
                                              bách (ORP), hiện đang cam chịu một cuộc sống
                                              nhọc nhằn vô phẩm giá trong phần đời còn lại của
                                              họ và cả con thơ của họ.

                                                     Kính mong UNHCR cứu xét cấp tỵ nạn
                                              nhân đạo cho các cựu thuyền nhân, hiện đang một
                                              lần nữa thoát chạy khỏi sự đàn áp của nhà cầm
     Tượng đồng Đài tưởng niệm thuyền         quyền Hà Nội vì mối liên hệ của họ với BDGF và
     nhân tại Wesminster, CA. Tái phối trí    các hoạt động phản kháng đòi nhân quyền khác. Họ
     trên nền nước biển. (www.vietlist.us).
                                              chủ yếu đang tỵ nạn ở Thái Lan.

                                                     Riêng bản thân, tôi rất cảm kích trước sự
                                             quan tâm của các tổ chức bảo vệ nhân quyền cũng
như Tổng lãnh sự quán Hoa Kỳ tại Tp. HCM trong việc tạo điều kiện để tôi được lánh nạn ở một
nước tự do. Vì mục tiêu vận động cho quyền làm người mà bản thân tôi đã dấn thân vào con
đường hy sinh này, tôi xin được chọn đi tiếp trên con đường ấy, và ở lại quê nhà.

       Xin chân thành cảm tạ và trân trọng kính chào.

                                                                  Người tù nhân quyền,

                                                                     Phạm Bá Hải.




                                                                                            5

				
DOCUMENT INFO
Shared By:
Categories:
Tags:
Stats:
views:32
posted:12/10/2011
language:Vietnamese
pages:5